![]() |
| Tầu VN vừa bị Trung Quốc cướp bóc. Ảnh: Lyson.org |
Tờ báo PN Today có bài “Quan
chức Việt Nam tự tin nhất thế giới“, đọc khá thú vị với những dẫn chứng về
Thống đốc Bình, Bộ trưởng Thăng, Bộ trưởng Tiến hứa thật nhiều, quyết tâm,
quyết liệt làm được. Cuối cùng chẳng đi đến đâu.
Tại sao họ “tự tin” thế? Bởi lời hứa của họ
chẳng có ai đánh thuế, bị trừng phạt. Nếu hứa mà không làm được và dân có quyền
bầu, thì những vị đó không có dịp “tự tin” trong nhiệm kỳ sau.
“Tự tin” trước dân mình nhưng phần đông lại
thiếu tự tin khi ra nước ngoài, dự hội nghị quốc tế, gặp đối tác. Ngoại ngữ yếu,
tầm văn hóa có hạn, nhiều vị gặp tây chỉ cười và ăn là chính, chẳng có gì để
trao đổi.
Thật ra, để cải thiện chuyện tự tin quá thái
hay thiếu tự tin khi hội nhập cũng không khó lắm. Nên có chế độ bầu cử cho dân
chủ, báo chí cởi mở hơn, thông tin đa chiều thật sự, để chính quyền phải minh
bạch, chuyện “tự tin, hứa liều” của các quan chức trước dân sẽ bớt đi.
Cũng cách đó sẽ chọn ra được người đủ tài, có
tâm, có tầm, đi ra thế giới đỡ ngượng với bạn bè quốc tế.
Nhưng để sửa lỗi cả tin thì khó hơn
nhiều.
Ngày xưa, miền Nam theo Mỹ cũng do cả tin, để
cuối cùng họ bỏ của chạy lấy người. Miền Bắc theo XHCN cũng chẳng hơn gì. Liên
Xô bỏ rơi, Trung Quốc cho đàn em một bài học.
Ấy thế mà chẳng rút ra được kinh nghiệm
nào.
Ai cũng biết anh chàng BBC – Big and Bad China
– Trung Quốc to xác và xấu xí, “chơi” Việt Nam bao nhiêu chuyện rồi. Từ thu mua
móng trâu, mua lúa non đến đâm thuyền đánh cá, rồi xâm chiếm biển đảo. Chưa bao
giờ họ đến với mình thực lòng, trừ chuyện “Trung Quốc đánh Mỹ đến người Việt Nam
cuối cùng” là họ thật từ trái tim.
Mấy năm liền, tình hình biển đảo căng thẳng,
tầu lạ đâm tầu quen, dọa dẫm nhau đủ kiểu, rồi chạy đua vũ trang. Các đoàn cấp
cao gặp nhau, ký kết, hứa hẹn, rồi mọi việc đâu lại hoàn đó. Lại xâm lấn, lại
dọa, đưa tầu hải giám đuổi ngư dân Việt trên biển Việt.
Người ta hy vọng ông Tập Cận Bình lên, tình thế
thay đổi chút chăng. Ông này từng đến Hà Nội trước khi lên Chủ tịch Trung
Quốc.
Hai tuần trước đây thôi, Chủ tịch Trương Tấn
Sang tới Bắc Kinh cuối tháng 6-2013. Hai bên đã ra tuyên bố chung bao gồm 8
điểm, vẫn theo nguyên tắc 16 chữ vàng và 4 tốt do người Trung Quốc tặng Việt
Nam.
Làm gì mà thiếu tự tin thế, không tặng lại nước
người vài chữ cho phải phép. Sao cứ phải nhắc đi nhắc lại như cái máy mấy chữ
của những người “nói một đằng, làm một nẻo” như vậy.
Nhưng thôi, ta hãy nhịn, chín bỏ làm mười, lấy
đại cục làm trọng. Thấy thăm viếng nhau cấp cao, giảm nhiệt cũng tốt rồi.
Người Việt thở phào nhẹ nhõm. Có thế chứ, người
phương Bắc sẽ không bắt nạt tầu đánh cá Việt ở biển Đông. Từ nay sẽ là tình láng
giềng hữu nghị, môi hở răng lạnh, dân mình yên tâm làm ăn.
![]() |
| Tập Cận Bình gặp Trương Tấn Sang tại Bắc Kinh. Ảnh: AFP |
Bởi Phần cuối của điểm 4 trong thông cáo chung có đoạn hai bên cam kết nỗ lực tránh gây
căng thẳng : “Trước khi tranh chấp trên biển được giải quyết dứt điểm, hai
bên nhất trí giữ bình tĩnh và kiềm chế, không có hành động làm phức tạp, mở rộng
tranh chấp, đồng thời sử dụng tốt đường dây nóng quản lý, kiểm soát khủng hoảng
trên biển giữa Bộ Ngoại giao hai nước, xử lý thỏa đáng các vấn đề nảy sinh với
thái độ xây dựng, không để các vấn đề này ảnh hưởng đến đại cục quan hệ Việt –
Trung cũng như hòa bình, ổn định tại biển Đông“.
Nhưng chữ ký của hai bên vừa ráo mực ngày
21-6-2013, thì ngày 9-7-2013, hai tàu cá Việt Nam bị tấn công ở khu vực quần đảo
Hoàng Sa.
Như BBC Việt Nam đưa tin, trích “Thuyền trưởng tàu QNg 96787 TS,
ông Võ Minh Vương, nói tàu của ông bắt đầu ra khơi từ ngày 4/7 và đến ngày 9/7
thì dừng lại gần đảo Phú Lâm, thuộc Hoàng Sa.
Ông Vương
cho biết khi tàu của ông đang ở vị trí 16 độ 47′, kinh độ đông, 112 độ, 14′ kinh
độ bắc thì một chiếc tàu trắng xuất hiện và thả ca nô xuống bám theo tàu của
ông.
Sau 15-20
phút truy đuổi, những người này đã “leo lên tàu và dùng dùi cui điện để đánh
thuyền trưởng và thủy thủ trên tàu, đồng thời đập phá tàu và tịch thu toàn bộ số
cá mới đánh bắt được”.
Khi được hỏi
những người này nói tiếng gì, ông Vương cho biết là họ “nói tiếng Trung
Quốc”.
Ông Vương
cũng cho biết thêm những người này mặc đồ “sỹ quan hải quân”, và một số khác thì
mặc “đồ lính rằn ri”
Ông cũng nói
những người này đã bắt tàu của ông và tàu của ông Mai Văn Cường ở gần đó phải
quay đầu về phía Việt Nam.
“Họ chỉ
hướng Việt Nam nhưng không nói là Việt Nam,” ông Vương
nói.
“Tôi không
chịu thì họ mới chặt hai cây cờ treo trên tàu, vứt xuống
nước.”
“Tôi chạy
tới lấy cờ lên thì họ đánh tôi ngất xỉu.” Hết
trích.
Vào giờ này, liệu còn ai tin Chủ tịch Trương
Tấn Sang đã gọi theo đường dây nóng như trong tuyên bố chung cho ông Tập Cận
Bình để than phiền.
Ký kết bao nhiêu hiệp định, ra tuyên bố chung,
nâng cốc chào mừng, tặng 16 chữ vàng, 4 tốt, để rồi cuối cùng mọi thứ vẫn như
xưa.
Trong ba loại, tự tin kiểu “gà cậy gần chuồng”
, thiếu tự tin khi ra khỏi lũy tre làng, và tin người ngoài một cách vô lối, có
lẽ thói cả tin ở tầm quốc tế đáng lo ngại nhất.
Bài học rút ra từ chuyện tình Mỵ Châu – Trọng
Thủy “Nỏ thần vô ý trao tay giặc. Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu” đến nay vẫn còn
nguyên giá trị.
HM.
9-7-2013
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm
riêng của tác giả


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét