Peter Navarro & Greg
Autry
Dịch giả: Nhóm dịch thuật cựu học sinh
AIT
Phần V.
HƯỚNG DẪN ĐỂ SỐNG SÓT VÀ KÊU GỌI HÀNH ĐỘNG
Chương
16 - Sống với Trung Quốc: Làm thế nào để Tồn tại và
Thịnh vượng trong thế kỷ của Rồng
Một
chiếc tàu dong buồm về hướng Đông,
Và
chiếc khác theo hướng Tây,
Mặc
kệ những cơn gió,
Bởi
chính các cánh buồm,
Chứ
không phải là cơn gió,
Nói
với chúng ta cách đi.
– Ella
Wheeler Wilcox, “Những cơn gió định mệnh”
Lúc bắt đầu của cuốn sách này, chúng tôi đã cam
kết sẽ cung cấp cho bạn cách tồn tại và kế hoạch hành động cụ thể. Bây giờ, lời
hứa này sẽ được thực hiện thông qua việc đề cập đến các lựa chọn cá nhân, cũng
như các quyết định của lãnh đạo doanh nghiệp, và chính sách hành động của chính
phủ để bảo vệ bạn và gia đình của bạn khỏi các sản phẩm không an toàn của Trung
Quốc; và đồng thời cũng đem lại những thay đổi mang tính xây dựng cần thiết để
tạo dựng nên mối quan hệ với một Trung Quốc thịnh vượng chứ không phải là một
Trung Quốc nguy hiểm.
Chúng tôi tin rằng để tạo ra những thay đổi
thực sự trong mối quan hệ Mỹ – Trung, chúng ta có thể bắt đầu từ những điều cơ
bản. Đó là lý do mục tiêu chính của chúng tôi là thông báo rộng rãi cho công dân
toàn thế giới về các mối đe dọa mà Trung Quốc đặt ra cho tất cả chúng ta. Chúng
tôi tràn đầy hy vọng rằng một khi công chúng hoàn toàn hiểu được quy mô toàn cầu
của “vấn đề Trung Quốc,”, thì đây chính là thời điểm cho một thay đổi chính trị
trong hòa bình mà chúng ta cần tạo ra về cải tổ chính trị mang tính xây dựng ở
Washington – cũng như ở Berlin, Tokyo, Sao Paulo, và các thủ đô khác trên thế
giới.
Trước khi chúng tôi liệt kê các lựa chọn cá
nhân, các quyết định của lãnh đạo doanh nghiệp, và cải cách chính trị, chúng tôi
xin trích dẫn vài lời sáng suốt từ một số nhà tư tưởng khôn ngoan nhất thế giới.
Với tất cả các nhà hoạch định chính sách đang đọc cuốn sách này, chúng tôi xin
lặp lại lời khuyên của Betty Williams về việc không hành động: “Hãy ngưng ngay
những lời sáo rỗng từ cuộc họp này, hãy hành động”. Với những người nghĩ rằng
chúng ta quá cứng rắn với Trung Quốc, hoặc những người thấy có thể niềm lạc quan
của họ về một một Trung Quốc “dân chủ hóa” lớn hơn các bằng chứng xác thực của
bản chất độc tài toàn trị của nó, xin vui lòng ghi nhớ các chuẩn mực đạo đức từ
Albert Camus làm lời dẫn cuốn sách này: “Công việc của người biết suy nghĩ là
không đứng cùng phía với đao phủ”. Cuối cùng, với bất kỳ công dân Mỹ nào cảm
thấy quá nhỏ bé và bất lực để chống lại, xin vui lòng ghi tạc từ những lời này
của William James: “Cứ hành động như thể những gì bạn làm sẽ tạo ra sự khác
biệt. Thực tế sẽ vậy”. Và mỗi ngày, hãy cố gắng làm theo phương châm của
Theodore Roosevelt: “Hãy làm những gì bạn có thể, với những gì bạn có, dù bạn ở
bất cứ nơi đâu”.
Tránh bị giết bởi hàng hóa rác rưởi và độc
hại từ Trung Quốc
Chúng ta đi đến cửa hàng bán lẻ lớn như Costco,
Target, Walmart hay một cửa hàng bán lẻ thuốc như Walgreens, CVS hoặc một cửa
hàng tạp hóa như Kroger hoặc Safeway, và hầu như không thể mua sản phẩm nào
ngoài hàng Trung Quốc. Điều này không chỉ gây bực bội, mà nó khiến chúng ta phát
điên. Như chúng tôi đã minh họa, quá nhiều hàng rác rưởi và độc hại của Trung
Quốc đang được nhồi nhét khắp các kệ bán lẻ của nước Mỹ. Dưới đây là một số bước
cụ thể mà tất cả chúng ta có thể làm để bảo vệ chính mình.
# 1: Đầu tiên, hãy thay đổi thái độ của
chúng ta - “giá rẻ” không phải lúc nào cũng rẻ nhất
Chúng ta không thể thay đổi hành vi mua hàng
của mình cho đến khi chúng ta biết được nguyên tắc rằng sản phẩm tưởng như “giá
rẻ” của Trung Quốc thực sự là không rẻ. Bên cạnh giá tiền bạn phải trả trên bảng
giá, bạn cũng đối mặt với các yếu tố gây nguy cơ thương tích hoặc tử vong, tăng
nguy cơ mất việc làm của bạn hoặc người quen bởi việc kinh doanh không công bằng
trong chuỗi cung cấp hàng hóa Trung Quốc, và chi phí quản lý và thuế má khác mà
sản phẩm của Trung Quốc không tính đến. Vì vậy, nếu đó là sản phẩm “Made in
China”, hãy dứt khoát đặt nó xuống, trừ khi bạn thực sự cần nó và không thể tìm
thấy một sản phẩm thay thế hợp lý.
# 2: Tìm nhãn hàng - sau đó đọc nó một cách
cẩn thận!
Chúng ta cũng không thể không mua các sản phẩm
Trung Quốc trừ khi chúng ta biết đấy là hàng Trung Quốc. Vì vậy, tất cả chúng ta
cần phải cẩn thận đọc nhãn sản phẩm. Thật không may, trong khi Hải quan Hoa Kỳ
quy định phải ghi rõ mục “Xuất xứ hàng hóa” trên tất cả các sản phẩm, việc tìm
kiếm dòng chữ “Made in China” trên một sản phẩm được ví giống như chơi trò
“Waldo ở đâu?” Và đôi khi thậm chí đòi hỏi phải có một kính lúp (Chúng tôi không
đùa đâu). Đó là lý do tại sao các quy định về nhãn hàng yêu cầu thông tin phải
được tiêu chuẩn hóa, dễ tìm, và dễ đọc, tương tự như việc nhãn hàng thể hiện
thông tin dinh dưỡng hữu ích về các sản phẩm thực phẩm của nước ta. Tuy nhiên,
sự lừa gạt về nhãn hàng không phải là vấn đề duy nhất chúng ta phải đối mặt
trong việc cố gắng dứt bỏ các sản phẩm Trung Quốc. Chính việc này dẫn đến hành
động tiếp theo của chúng ta.
# 3: Thắt chặt lỗ hổng trên mạng về mục
“Xuất xứ hàng hóa” ghi trên nhãn
Trong môi trường bán lẻ truyền thống, mục “Xuất
xứ hàng hóa” trên nhãn giúp người tiêu dùng khôn ngoan trong việc lựa chọn hàng
hóa. Tuy nhiên, khi càng nhiều người tiêu dùng chuyển sang mua hàng trên mạng,
thì việc mất đi khả năng lựa chọn càng cao và, chuyển sang gia tăng lợi ích của
các nhà sản xuất vô đạo đức của Trung Quốc. Để hiểu được vấn đề, bạn chỉ cần vào
trang web của Amazon. Đối với bất kỳ mặt hàng nào, bạn cũng có thể nhìn thấy
mọi thông tin sản phẩm trừ nơi sản xuất. Đây rõ ràng là một lỗ hổng cần
phải được thắt chặt. Luật Liên bang nên yêu cầu tất cả các nhà bán lẻ trực tuyến
phải hiển thị rõ ràng mục nước sản xuất trên nhãn của tất cả các sản phẩm.
# 4: Yêu cầu ghi rõ “Xuất xứ hàng hóa” trên
nhãn hàng
Như chúng ta biết, một số sản phẩm không hoàn
toàn “Sản xuất tại Trung Quốc”, nhưng chúng có khá nhiều thành phần hoặc bộ phận
cấu thành sản phẩm có xuất xứ từ Trung Quốc. Ví dụ, nếu các viên vitamin tổng
hợp được pha trộn và đóng gói tại Hoa Kỳ, các nhà sản xuất vẫn có thể dán vào
một cái nhãn “Sản xuất tại Mỹ” mặc dù các thành phần chính của sản phẩm là từ
Trung Quốc. Một vấn đề tương tự tồn tại đối với những chiếc ô tô được xem là
“hàng Mỹ” có thể có các bộ phận quan trọng như má phanh, lốp xe sản xuất tại
Trung Quốc.
Chính vì những mối nguy hiểm do lỗ hổng trong
nhãn hàng gây ra, chúng ta rất cần những quy định luật pháp khắt khe hơn trong
thông tin nhãn hàng. Ví dụ, Quốc hội nên yêu cầu tất cả các nhà sản xuất thực
phẩm và thuốc men phải thể hiện rõ ràng Xuất xứ hàng hóa trên nhãn hàng đối với
tất cả các thành phần chính của sản phẩm – và thông tin phải được thể
hiện một cách tiêu chuẩn hóa và dễ đọc. Jerome Krachenfelser đã diễn đạt một
cách khéo léo: “Nếu bạn nuốt nó vào cơ thể của bạn, thì chí ít bạn cũng được
quyền biết được nó từ đâu ra”.
# 5: Cho các nhà bán lẻ biết bạn không thích
hàng Trung Quốc
Nếu các nhà bán lẻ như Walmart, Target, và
Nordstrom biết bạn muốn chọn hàng hóa thay thế cho hàng Trung Quốc, họ sẽ thay
đổi nguồn cung hàng của mình. Vì vậy, hãy dành chút thời gian nói chuyện với tất
cả các nhân viên bán hàng và quản lý tại các cửa hàng mà bạn thường xuyên mua
sắm, và để họ biết bạn sẽ là một khách hàng trung thành hơn nữa nếu các cửa hàng
cung cấp cho bạn sản phẩm thay thế.
Để gây áp lực hơn nữa lên các nhà bán lẻ và các
trung tâm mua sắm đang nghiện bán hàng giá rẻ khác thường của Trung Quốc nhằm
thu lợi nhuận to lớn, bạn cũng có thể chuyển sang mua hàng trực tuyến và tìm
kiếm các trang web cung cấp sản phẩm không phải của Trung Quốc. Tương tự như
vậy, bạn cũng có thể viết thư hoặc gửi email cho bộ phận quan hệ khách hàng của
cả nhà sản xuất và lẫn các cửa hàng bán lẻ. Hãy cho Apple và Best Buy biết rằng
“Được thiết kế ở California” chỉ đơn giản là không thể bao che cho “được chế tạo
ở Quảng Đông”.
Một khi các nhà bán lẻ nhận được thông điệp tẩy
chay hàng Trung Quốc, họ sẽ bắt đầu cạnh tranh nhau không chỉ về giá cả, mà còn
về Xuất xứ hàng hóa. Cuối cùng, quan trọng là điều này không phải để lên tiếng
về “Sản xuất tại Mỹ”, mà đúng hơn là một chiến dịch cho “Sản xuất tại Thế giới
tự do”. Nền thương mại tự do thực sự là nền thương mại không có tình trạng tư
tưởng con buôn và bảo hộ sản xuất như của Trung Quốc. Chính các sản phẩm tuyệt
vời từ các đối tác thực sự thương mại tự do như Nhật Bản, Mexico, và Đức đang
cải thiện cuộc sống và góp phần vào sự thịnh vượng chung của chúng ta. Chúng ta
cần những quốc gia này tham gia vào chương trình nghị sự về “thương mại tự do”
và sẵn sàng bất cứ khi nào cũng có thể chia sẻ khó khăn nếu cần khi trừng phạt
một Trung Quốc nặng tư tưởng con buôn và bảo hộ.
# 6: Hãy coi chừng các mặt hàng có giá trị
lớn từ Trung Quốc mang thương hiệu “nước ngoài”
Một trong những cách chủ yếu mà Trung Quốc có
kế hoạch thâm nhập thị trường ở Mỹ – đặc biệt là các mặt hàng “có giá trị lớn”
như ô tô – là bán sản phẩm của mình dưới tên của các thương hiệu quen thuộc nước
ngoài tạo ra những ảo tưởng hàng hóa không dính dáng đến Trung Quốc. Một trường
hợp điển hình là Volvo. Công ty ô tô “Thụy Điển” trên danh nghĩa này bây giờ là
hoàn toàn thuộc sở hữu của Geely Automotive ở Trung Quốc, và Giám đốc điều hành
Stefan Jacoby, gần đây đã tuyên bố rằng công ty đang cân nhắc xuất khẩu xe hơi
Trung Quốc đến Hoa Kỳ với nhãn hiệu Volvo đáng kính. Cũng lưu ý rằng Honda đang
bán một chiếc xe hơi Trung Quốc, xe Jazz, vào châu Âu từ năm 2005. Vì vậy, một
lần nữa, người mua hãy cẩn thận. Các công ty Trung Quốc với tiền mặt phong phú,
đặc biệt là doanh nghiệp nhà nước - đang cắn xé các thương hiệu lớn của phương
Tây như không cần biết đến ngày mai, và bạn sẽ phải chú ý đến báo chí tài chính
để tìm hiểu về các vụ mua bán công ty.
# 7: Cải cách luật bồi thường buộc Trung
Quốc và các tay trung gian phải thực sự chịu trách nhiệm
Chúng ta chưa bao giờ là người thích kiện tụng
đình đám. Tuy nhiên, chúng ta tin rằng thật sai lầm khi các nhà sản xuất Trung
Quốc không thể bị xét xử tại các toà án Mỹ và quốc tế, trong khi các đối thủ
cạnh tranh Mỹ, châu Âu, và Nhật Bản phải tuân theo pháp luật.
Một sự vô lý tương tự là các công ty Mỹ nhập
khẩu các loại thuốc, thực phẩm, và các sản phẩm nguy hiểm của Trung Quốc cũng
không chịu trách nhiệm. Tình huống hiện nay giảm động lực cải cách luật bồi
thường bằng cách cho các công ty Mỹ điều khoản giải thoát của Trung Quốc: hãy di
chuyển dây chuyền sản xuất của bạn đến một số nhà môi giới bí ẩn tại Quảng Châu,
và sau đó giả vờ bạn không biết chính xác nơi các sản phẩm của bạn được sản
xuất. Đừng cười; điều này đã xảy ra. Đó là lý do tại sao chúng ta cần những điều
luật rắn hơn để chỉ định lỗi thuộc bất kỳ một nhà bán buôn hay bán lẻ hàng Trung
Quốc ở Mỹ phải chịu trách nhiệm vì bất cứ tổn hại nào của các sản phẩm đó đến
người Mỹ. Tăng trách nhiệm giải trình sẽ buộc các nhà bán lẻ đẩy trách nhiệm trở
lại nơi mà nó được sinh ra hoặc đưa ra những lựa chọn thay thế khác khi đưa
hàng lên kệ của họ. Vì vậy, hãy để Nhà Trắng, Quốc hội, và Hội đồng bang biết đã
đến lúc phải tấn công các nhà buôn trung gian chuyên cung cấp hàng hóa vô bổ và
chất độc của Trung Quốc.
Tước bỏ vũ khí Hủy diệt Việc làm của Trung
Quốc
Các chính trị gia Mỹ cần phải nhìn sáng suốt
hơn về cái hộp mà các nhà bảo hộ và con buôn Trung Quốc đang nhét chúng ta vào –
bởi vì nó ngày càng giống như một cỗ quan tài! Đó là lý do tại sao Quốc hội và
Tổng thống phải thông báo cho Trung Quốc hiểu một cách chắc chắn rằng Hoa Kỳ sẽ
không chấp nhận bất cứ cuộc tấn công nào nhằm thâu tóm nền tảng sản xuất Mỹ nếu
chúng không được thực hiện theo nguyên tắc thương mại tự do.
Nếu Trung Quốc từ chối buông vũ khí Hủy diệt
Việc làm – vi phạm mọi quy tắc trong luật tự do thương mại – Tổng thống và Quốc
hội sẽ không có lựa chọn nào khác hơn là hành động ngay lập tức. Dưới đây là
những gì mà Mỹ có thể đơn phương giải giáp những vũ khí đó của Trung
Quốc.
#1: Thông qua “Đạo Luật Thương mại tự do và
công bằng Mỹ”
Biện pháp pháp lý hiệu quả nhất để đối phó với
chủ nghĩa bảo hộ và con buôn Trung Quốc là – và tránh đối đầu trực tiếp bởi vì
không cần phải nêu đích danh – Quốc hội thông qua “Luật Thương mại tự do và công
bằng Mỹ”. Đạo luật này sẽ đặt ra các nguyên tắc cơ bản sau đây – Với các biện
pháp trừng phạt cứng rắn cho những ai không tuân theo luật chơi:
Bất kỳ quốc gia nào có nhu cầu thương mại tự
do về hàng hóa chế tạo với Hoa Kỳ phải từ bỏ tất cả các trợ cấp xuất khẩu bất
hợp pháp, duy trì một đồng tiền có giá trị hợp lý, cung cấp bảo vệ nghiêm ngặt
về sở hữu trí tuệ, nêu cao các tiêu chuẩn môi trường, sức khỏe và an toàn đáp
ứng tiêu chuẩn quốc tế, cung cấp cho thị trường toàn cầu không hạn chế
năng lượng và nguyên liệu thô, mở cửa cho thị trường trong nước được tiếp cận
tự do, bao gồm cả phương tiện truyền thông và các dịch vụ Internet.
Bằng cách thông qua luật này, Quốc hội vừa có
thể bảo vệ hệ thống thương mại tự do quốc tế và đảm bảo sự thịnh vượng lâu dài
của nền kinh tế Mỹ. Đạo luật này sẽ không mang tính “bảo hộ” – điều mà chắc chắn
các nhà biện hộ Trung Quốc sẽ gắn mác cho nó. Thay vào đó, nó chỉ đơn giản là
biện pháp thông thường và phòng vệ chính đáng khi đối mặt với xâm lược kinh tế
của Trung Quốc.
#2: Hợp tác và điều phối toàn cầu là khẩu
lệnh
Nhà yêu nước vĩ đại người Mỹ, Ben Franklin đã
nói “Tất cả chúng ta phải liên kết cùng nhau, hay chắc chắn chúng ta sẽ bị kết
liễu riêng rẽ”. Đó là lý do vì sao hành động phê duyệt đạo Luật Thương mại tự do
và công bằng của nước Mỹ phải liên kết với châu Âu, Brazil, Nhật Bản, Ấn Độ và
các nạn nhân khác của chủ nghĩa con buôn và bảo hộ Trung Quốc để cùng nhau khiếu
nại lên Tổ chức Thương mại Thế giới buộc Trung Quốc phải tuân thủ đầy đủ các
điều khoản của đạo luật.
Chỉ với sức mạnh của số đông, Hoa Kỳ và những
đối tác khác mới có thể thành công trong việc đưa Trung Quốc từ một kẻ làm giàu
theo kiểu “lợi mình hại người ” hòa nhập thực sự với cộng đồng các nước thương
mại tự do.
#3: Sứ mạng bí mật giải quyết thao túng tiền
tệ
Nếu chúng ta được yêu cầu phải đưa ra một vấn
đề bức xúc nhất trong quan hệ Mỹ – Trung, chúng ta sẽ phải nói đến việc gắn cố
định tỷ giá đồng nhân dân tệ với đô la Mỹ. Một đồng tiền thả nổi là yếu tố cơ
bản để tự động điều chỉnh dòng chảy thương mại và ngăn chặn kiểu thặng dư thương
mại triền miên mà Trung Quốc đang được hưởng trong quan hệ với nhiều đối tác
thương mại.
Tuy nhiên, chúng ta đồng ý với những người biện
hộ cho Trung Quốc rằng chính phủ Trung Quốc không phản ứng tích cực với áp lực
trực tiếp. Do đó, ít nhất là đối với vấn đề tiền tệ, lựa chọn tốt nhất để có
được một đồng tiền được định giá tương đối hợp lý có thể là biện pháp “ngoại
giao con thoi” tối mật.
Trong công việc cực kỳ cấp thiết này, Nhà Trắng
cần ngay lập tức cử một phái viên để thông báo với đảng Cộng sản Trung Quốc
rằng: Hoa Kỳ sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài việc coi Trung Quốc là kẻ thao
túng tiền tệ trong cuộc họp Kiểm điểm chính sách tài chính tiếp theo và áp đặt
các mức thuế quan chống trả nếu Trung Quốc không tự nâng giá trị đồng bản tệ lên
một mức hợp lý.
Trong những thảo luận về việc này, phái viên Mỹ
phải giải thích rõ là Hoa Kỳ mong muốn việc cải cách tiền tệ là “ý tưởng của
Trung Quốc”, không phải là của Hoa Kỳ; và không bao giờ Hoa Kỳ muốn Trung Quốc
“mất mặt” về vấn đề này. Chính vì thế mà sứ mạng này phải được tiến hành hoàn
toàn bí mật.
Tuy nhiên, phái viên Mỹ cần cho đối phương hiểu
rõ là sau hơn bảy năm thảo luận về vấn đề này, nước Mỹ đã hết sự kiên nhẫn về
mặt chính trị, và hết thời gian về mặt kinh tế. Tất nhiên, nếu Trung Quốc không
hành động kịp thời, Bộ Tài chính phải tiếp tục đi tới việc coi Trung Quốc là kẻ
thao túng tiền tệ và áp đặt các loại thuế phòng vệ để đưa đồng nhân dân tệ lên
giá trị hợp lý.
#4: Nhận thức được rủi ro kinh doanh thực tế
khi chuyến sang sản xuất tại Trung Quốc
Quá nhiều các nhà quản lý Mỹ khi có quyết định
chiến lược chuyển cơ sở sản xuất và công ăn việc làm sang Trung Quốc đã luôn
không đánh giá đầy đủ một loạt những rủi ro. Rủi ro dễ thấy là bị mất sở hữu trí
tuệ của công ty do bị đánh cắp hay qua các chính sách của Trung Quốc ép buộc
chuyển giao công nghệ và bắt buộc phải chuyển cơ sở nghiên cứu và phát triển
sang đất Trung Quốc.
Ngoài việc mất sở hữu trí tuệ của công ty, các
rủi ro khác bao gồm từ căn bệnh tham nhũng, ô nhiễm nghiêm trọng, hay thiếu
nguồn nước trong tương lai cho đến mức độ bảo hộ to lớn như Vạn lý Trường thành
của Trung Quốc. Trong bất kỳ đánh giá toàn diện nào đối với rủi ro kinh doanh,
các nhà quản lý cũng phải thừa nhận thực tế sau:
Nếu có một nước mà Hoa Kỳ có thể có xung đột vũ
trang trong vòng mấy thập kỷ tới, đó chắc chắn là nước Trung Quốc đang tăng
cường vũ trang nhanh chóng. Và nếu bạn là một nhà giám đốc kinh doanh đang dự
định chuyển sản xuất ra nước ngoài, liệu bạn có muốn bỏ toàn bộ trứng vào cái
giỏ Trung Quốc khi xung đột như vậy có thể xuất phát từ Đài Loan, Tây Tạng hay
tranh chấp lãnh thổ ở biển Nam Trung Hoa hay vì quyền tiếp cận dầu mỏ Trung
Đông?
Từ đó các nhà quản lý Mỹ đang định chuyển kinh
doanh sang Trung Quốc cần bỏ cặp kính màu hồng ra và thực hiện đánh giá toàn
diện hơn nữa. Một cái nhìn tỉnh táo như vậy đối với những rủi ro thực
liên quan tới việc chuyển các hoạt động kinh doanh sang Trung Quốc sẽ giúp
tạo ra làn sóng mới đưa kinh doanh trở về với nước Mỹ, Brazil, Nhật Bản, châu
Âu, và các thị trường mới nổi bên ngoài Trung Quốc.
#5: Hãy làm như Dan DiMicco của Nucor Steel
– đừng làm như Jeffrey Immelt của GE
Nếu các giám đốc kinh doanh của Mỹ muốn hiểu rõ
hơn về nghệ thuật chống lại chủ nghĩa con buôn và bảo hộ kiểu Trung Quốc, họ
không cần nhìn đi đâu xa mà hãy học công ty Nucor Steel như một ví dụ do Tổng
giám đốc Dan Di Micco đặt ra. Ngoài việc điều hành một trong những công ty
thành công và tiên tiến nhất thế giới về mặt sáng tạo công nghệ,
DiMicco bỏ ra thời gian đáng kể trên các diễn đàn công cộng để thuyết phục cho
cải cách thương mại thực sự với Trung Quốc. Bằng cách đó, DiMicco cung cấp một
đầu mối phản công mạnh mẽ chống lại hành vi ngây thơ hoặc thậm chí phản bội của
các giám đốc như Tổng giám đốc của GE Jeffrey Immelt và Jack Allen của
Westinghouse.
#6: Chặn đứng việc bắt buộc chuyển giao công
nghệ và bắt cóc thành quả nghiên cứu của Mỹ
Như Ủy ban Mỹ-Trung đã kiến nghị mạnh mẽ, chính
phủ Mỹ cần “giúp các công ty Hoa Kỳ chống lại những mưu toan của nhà cầm quyền
Trung Quốc ra lệnh hay bắt buộc các công ty công nghệ cao nước ngoài phải tiết
lộ thông tin nhạy cảm về sản phẩm của mình để đổi lại quyền tiếp cận thị trường
Trung Quốc”. Chính phủ Mỹ cũng phải giúp các công ty chống lại việc bắt buộc
phải chuyển cơ sở nghiên cứu và phát triển sang Trung Quốc như là điều kiện để
có thể gia nhập thị trường Trung Quốc. Cả dân tộc chúng ta đang tự đẩy mình vào
những thập kỷ phát triển trì trệ do nhường công nghệ của mình cho Trung Quốc, và
điều này phải chấm dứt! Vì tầm quan trọng của vấn đề này, chúng ta cũng phải cân
nhắc đến đạo luật có thể ngăn chặn các công ty của chúng ta ký kết với Trung
Quốc các điều khoản yêu cầu chuyển giao công nghệ làm điều kiện để tiếp cận thị
trường.
#7: Chấm dứt sử dụng kiểm duyệt như một thứ
rào cản phi thuế quan
Nhiều mặt hàng xuất khẩu lớn nhất của nước Mỹ
là từ các công ty hàng đầu thế giới của chúng ta trong lĩnh vực giải trí, truyền
thông, và Internet. Việc mạnh tay kiểm duyệt của Trung Quốc đối với phim ảnh,
truyền hình, và Internet, cùng với sự hỗ trợ ngầm cho nạn phổ biến ăn cắp bản
quyền là sự tấn công hàng loạt vào thương mại tự do. Trong khi Facebook bị cấm
hoàn toàn tại Thượng Hải, công ty Ren Ren đối thủ từ Trung Quốc lại nhận được sự
chào đón nồng nhiệt ở Hoa Kỳ và được niêm yết giá trị 500 triệu USD trên NASDAQ.
Điều đó rất sai trái!
Để đảm bảo Trung Quốc không được lợi từ chiến
tranh kinh tế kiểu trấn lột đó, Quốc hội cần thông qua đạo luật ngăn cản bất kỳ
công ty truyền thông và Internet nào của Trung Quốc tham gia vào việc kiểm duyệt
được niêm yết và gọi vốn từ thị trường chứng khoán Mỹ.
#8: Cấm các doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc
mua các công ty tư nhân
Chúng ta phải chấm dứt việc giả vờ cho rằng
việc các công ty dầu khí, viễn thông, hay khai mỏ khổng lồ có sự hỗ trợ của nhà
nước Trung Quốc mua đối thủ ở Mỹ, Canada, hay Australia sẽ tạo ra giá trị thực
nào đó cho người tiêu dùng hoặc cổ đông. Ngược lại, chúng ta phải nhận ra các
công ty nhà nước của Trung Quốc được nuôi nấng trong môi trường độc quyền, lớn
lên nhờ lợi nhuận của những kiểu thương mại không công bằng, có quyền tiếp cận
các khoản tài chính ưu đãi khổng lồ, và tất cả được điều hành bởi thành phần ưu
tú của đảng cộng sản với ý đồ khóa chặt thị trường và phong tỏa các nguồn tài
nguyên trên thế giới. Trong khi một số tổng giám đốc Mỹ sung sướng khi bán được
những tài sản quốc gia của chúng ta cho các cán bộ tư bản nhà nước của Bắc Kinh
để kiếm những đồng tiền ăn liền thì những vụ mua bán đó thậm chí không hề có ích
chút nào cho quyền lợi quốc gia.
Hãy hiểu thật rõ về vấn đề này: Trung Quốc
không bao giờ cho phép một công ty phương Tây mua bất cứ công ty Trung
Quốc nào trong lĩnh vực “công nghiệp chiến lược” – bao gồm máy bay, ô tô, năng
lượng, tài chính, công nghệ, tài nguyên thiên nhiên, và gần như là tất cả mọi
thứ phức tạp hơn việc bán dạo bánh mỳ kẹp thịt băm và gà rán.
Vì mối đe dọa chiến lược từ các chính phủ nước
ngoài chiếm quyền kiểm soát các công ty tư nhân ở Mỹ, Quốc hội Mỹ cần thông qua
đạo luật ngăn cản các công ty tư nhân trong nước tiếp nhận các lời đề nghị từ
các doanh nghiệp nhà nước, dù đó là doanh nghiệp Trung Quốc, Nga, hay gì đi
nữa.
#9: Chúng ta cần một Tổng thống với cả trí
óc và chỗ dựa
Phần lớn lỗi trong việc phá hủy cơ sở sản xuất
của nước Mỹ thông qua việc chuyển hàng loạt ra nước ngoài có thể đổ trực tiếp
lên các thế hệ của Nhà Trắng. Từ 2001 đến 2008, Tổng thống George W. Bush chắc
chắn đã có chỗ dựa để đứng lên chống lại Trung Quốc. Nhưng đáng tiếc là những kẻ
mù quáng về ý thức hệ trong bộ máy của ông ta không cho phép ông ta hiểu sự khác
biệt giữa thương mại tự do và thương mại công bằng. Kết quả là, bộ máy thiểu
năng của Bush chẳng làm gì cả ngoài việc đặt ra cuộc chiến chống khủng bố trong
khi tư tưởng con buôn và bảo hộ của Trung Quốc cướp đi một cách hệ thống một
phần công ăn việc làm trong nền kinh tế và thôn tính từng công ty một.
Trong một sự tương phản rõ rệt, Tổng thống
Barack Obama chắc chắn đủ thông minh để hiểu vấn đề – ông đã tranh cử với quan
điểm tấn công vào chủ nghĩa con buôn của Trung Quốc và nắm vững vấn đề. Nhưng
vấn đề của Obama lại là ở chỗ ông có vẻ như không có chỗ dựa để thực hiện những
hành động cần thiết.
Xin lỗi vì sự nói thẳng, nhưng cái mà chúng ta
cần bây giờ là một lãnh đạo với cả trí óc và chỗ dựa - một dạng Winston
Churchill, không phải là Neville Chamberlain. Barack Obama có thể phù hợp
nếu ông ta hiểu được thông điệp – còn nếu không, kỳ bầu cử 2012 sẽ cho nước Mỹ
một cơ hội khác để tìm ra một Tổng thống dẫn chúng ta ra khỏi miền đất chết hậu
công nghiệp mà nước Mỹ đang tiến vào dưới sự tàn phá của vũ khí hủy diệt việc
làm do Trung Quốc chế tạo.
Vạch ra ranh giới cứng rắn cho gián điệp và
chiến tranh mạng của Trung Quốc
Chúng ta đã thấy là Trung Quốc vận hành một
mạng lưới gián điệp hung hãn nhất tại Hoa Kỳ và các lữ đoàn tin tặc Đỏ thường
xuyên tấn công mạng máy tính của cá nhân, doanh nghiệp và chính phủ. Chúng ta
cần nhận ra những mối nguy hiểm hiển hiện của những kiểu “chiến tranh không
tiếng súng” để đứng dậy chống lại chúng. Chúng ta cũng phải liên tục tự hỏi
mình: Tại sao chúng ta lại buôn bán nhiều thế với một đất nước tiến hành công
tác gián điệp hung hãn chống lại chúng ta?
#1: Đẩy mạnh các nỗ lực phản gián chống
Trung Quốc
Một phần lớn các nguồn lực dành cho cộng đồng
tình báo Mỹ – CIA, FBI, và những tổ chức to lớn khác như Cơ quan An ninh quốc
gia – tiếp tục được đổ vào cuộc chiến gần như vô tận chống khủng bố. Điều đó
chẳng có gì là ngạc nhiên vì mối đe dọa của một số nhóm Hồi giáo cực đoan muốn
sở hữu vũ khí hủy diệt hàng loạt là một khả năng đáng sợ.
Tương tự như vậy, chúng ta cũng phải đối mặt
với một sự thật hiển nhiên: thậm chí ngay cả khi Trung Quốc đang tăng cường vũ
trang một cách nhanh chóng và tích lũy hàng trăm vũ khí hạt nhân, họ vẫn tiến
hành chiến tranh gián điệp và chiến tranh mạng chống lại đất nước chúng ta. Để
chống lại mối nguy hiểm rõ ràng và hiện hữu ngang với khủng bố đó, chúng ta cần
cải tổ nhân lực triệt để và đẩy mạnh những nỗ lực dành riêng cho chống tình báo
Trung Quốc – và phối hợp công việc đó với những đồng minh của chúng ta tại châu
Á, châu Âu, và Mỹ Latin.
Trong khi mỗi khoản chi bổ sung khó mà được phê
duyệt trong thời buổi cắt giảm ngân sách nghiệt ngã hiện nay, cuối cùng, chúng
ta sẽ có được cái mà chúng ta trả tiền hay không trả tiền cho nó. Khi cân nhắc
các chi tiêu này, chúng ta phải nhận thức là những thiệt hại cho sức khỏe nền
kinh tế của chúng ta do riêng tình báo công nghiệp Trung Quốc gây ra chắc cũng
đủ biện hộ cho những chi phí tưởng là to lớn dành cho công tác phản gián chống
lại đe dọa Trung Quốc.
#2: Mạnh tay truy tố và trừng phạt gián điệp
Trung Quốc
Một gián điệp đóng góp cho khả năng của Trung
Quốc phát triển các hệ thống vũ khí tiên tiến về mọi khía cạnh cũng nguy hiểm
như một binh sĩ Trung Quốc ấn nút bắn vũ khí đó. Đó là lý do tại sao tòa án, hội
đồng xét xử và các công tố viên của chúng ta cần nghiêm túc hơn nhiều đối với
vấn đề gián điệp Trung Quốc; và bất kỳ kiểu làm gián điệp nào cũng phải
bị truy tố mạnh tay.
Về mặt hình phạt thích hợp, công dân Mỹ làm
gián điệp cho Trung Quốc là tội phản quốc – tội cao nhất chống lại đất nước. Tội
đó phải bị trừng phạt bằng án chung thân và, trong những trường hợp liên quan
đến bí mật quân sự và quốc phòng, phải dẫn đến án tử hình.
Hơn nữa, nếu bất kỳ gián điệp Trung Quốc nào bị
bắt tại nước Mỹ, chúng cần bị giam lại và gần như là ném chìa khóa đi – bởi vì
chỉ có trừng phạt nặng như vậy mới giảm bớt được hoạt động gián điệp trên đất
nước chúng ta. Và nên biết là bất cứ gián điệp Mỹ nào bị bắt ở Trung Quốc sẽ
phải chịu số phận tàn bạo hơn mọi thứ mà hệ thống tư pháp của chúng ta có thể
đưa ra.
#3: Tăng cường kiểm soát khách Trung Quốc và
thị thực nhập cảnh
Chính phủ Trung Quốc rõ ràng không cho phép
khách du lịch, sinh viên, hay các giám đốc kinh doanh đi lại tự do trên mọi miền
Trung Quốc, và họ áp đặt hạn chế chặt chẽ đối với nhiều loại khách thăm, bao gồm
cả nhà báo và những người làm phim tài liệu. Trong khi đó Hoa Kỳ cho phép gần
như là bất cứ công dân Trung Quốc nào xin thị thực đều được đi lại tự do trong
nước chúng ta. Điều này cần phải chấm dứt ngay!
Do đó, như một phần của nỗ lực chống gián điệp,
cần kiểm soát bất cứ ai đến từ Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc xin thị thực. Trong
khi đại đa số khách Trung Quốc đến trong hòa bình, có thừa đủ mật vụ trong đám
đông đó, đủ để buộc phải có sự phòng ngừa nghiêm túc hơn.
Liệu điều đó có là “phân loại chủng tộc”? Tuyệt
đối không. Đó là phân loại “nước xuất xứ”, và điều này cần phải làm bởi chính
Trung Quốc đã chứng tỏ là nước hung hăng nhất trên thế giới trong việc xuất khẩu
gián điệp sang Mỹ.
#4: Tuyên bố tấn công mạng là hành động
chiến tranh – và đáp trả thích đáng
Chính quyền của Tổng thống Obama đã kêu gọi có
một chính sách toàn diện hơn về an ninh mạng, và điều này chỉ có lợi mà thôi.
Hòn đá tảng của chính sách này phải là việc coi bất kỳ cuộc tấn công mạng nào do
nhà nước tài trợ là hành động chiến tranh, phải chịu sự trả đũa bằng kinh tế,
chính trị, và nếu cần cả quân sự. Hơn nữa, chúng ta cần phải hoàn toàn trung
thực về điểm xuất phát của những cuộc tấn công mạng đó và đáp trả trực
tiếp.
Về mặt này, đã quá lâu, chúng ta cho phép đảng
Cộng sản Trung Quốc nấp đằng sau những lý do lố bịch là những hành động tin tặc
xuất phát từ mạng Internet kiểm duyệt và giám sát gắt gao nhất trên thế giới là
ngoài tầm kiểm soát của Đảng. Hãy tin chúng tôi: Nếu những tin tặc đó đang phát
tán những đoạn video quay cảnh đàn áp tàn bạo ở Tây Tạng hay những cuộc mít tinh
ủng hộ dân chủ ở Thượng Hải, hay những người theo Pháp Luân Công ở Thành Đô,
cảnh sát mạng của Trung Quốc có thể và sẽ tìm ra và ngăn chặn ngay – gần như là
vĩnh viễn. Như vậy, cần phải chấm dứt trò chơi đố chữ và gọi tin tặc Trung Quốc
là tin tặc được nhà nước Trung Quốc bảo trợ.
Chúng ta cũng tin là việc bồi thường thiệt hại
kinh tế cho những nạn nhân của tin tặc Trung Quốc phải là một phần của bất cứ
chính sách toàn diện về an ninh mạng. Tương tự như vậy, Quốc hội Mỹ, cùng với
EU, Quốc hội Nhật Bản, và các cơ quan lập pháp khác trên toàn thế giới phải ra
các đạo luật đòi hỏi bồi thường cho các công dân, công ty chịu thiệt hại từ các
vụ tấn công của tin tặc nước ngoài. Để cho việc bồi thường có hiệu lực, những
đạo luật đó phải cung cấp cơ chế mạnh để tịch biên tài sản của các công ty bị
phát hiện có tham gia vào tấn công mạng – trường hợp như việc tham gia của một
công ty viễn thông lớn của Trung Quốc vào cuộc tấn công chúng tôi đã mô tả ở
Chương 10.
#5: Phát triển một “Công tắc ngắt Trung
Quốc” cho mạng Internet
Từ quan điểm chiến lược, không có sự khác biệt
thật sự nào giữa một nhà máy điện bị tên lửa Trung Quốc phá hủy hay một nhà máy
bị làm tê liệt bởi tin tặc Trung Quốc. Cả hai mối đe dọa đều có thực. Cả hai đều
cần được dự tính và có biện pháp chống lại.
Một khi ngay trong cả thời gian được gọi là
“hòa bình” tin tặc Trung Quốc đã tấn công và thăm dò liên tục các cơ quan Mỹ thì
việc cấp thiết phải làm là phát triển một “công tắc ngắt Trung Quốc” để có thể
cắt liên kết Internet nước Mỹ ra khỏi tất cả các địa chỉ IP Trung Quốc trong
trường hợp có chiến tranh mạng tổng lực. Nhưng đó không phải là tất cả.
Nhiều cuộc tấn công mạng của Trung Quốc được
thực hiện từ các máy chủ và máy tính cá nhân bên ngoài Trung Quốc mà đã bị các
lữ đoàn tin tặc Đỏ chiếm quyền sử dụng. Điều đó có nghĩa là cần có công tắc ngắt
mức hai để cách ly hoàn toàn các cơ sở then chốt của hạ tầng nước Mỹ – các công
ty công ích, ngân hàng, các công ty quốc phòng – khỏi mạng Internet.
Thảo luận chính trị về hệ thống cực kỳ cần
thiết này chắc chắn sẽ bao gồm các luận cứ đầy ý nghĩa về tự do ngôn luận và các
quyền tự do công dân. Rõ ràng là bất cứ giải pháp nào phải được thiết kế với tác
động nhỏ nhất lên trao đổi thông tin dân sự và tuyệt đối không được hạn chế tiếp
cận đến báo chí truyền thông. Tuy nhiên, đáng tiếc là đe dọa bên ngoài đối với
tự do của chúng ta hiện thực hơn các câu chuyện mưu toan tưởng tượng trong nước;
và nếu chúng ta tin tưởng ở chính phủ của mình với một kho vũ khí hạt nhân khổng
lồ, chúng ta cũng cần có khả năng tin là chính phủ đó có thể có hành động đúng
lúc để bảo vệ đất nước chúng ta khỏi cuộc tấn công mạng tổng lực từ bên
ngoài.
#6: Nêu đích danh Bắc Kinh với những vụ gián
điệp và ăn cắp táo tợn
Cũng giống như chúng ta gọi một tin tặc Trung
Quốc là tin tặc Trung Quốc, chúng ta cần gọi gián điệp là gián điệp và công khai
trừng phạt Trung Quốc cho hành vi gián điệp thù địch. Chúng ta phải thể hiện rõ
là Hoa Kỳ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Australia, Ấn Độ, và Liên minh châu Âu
sẽ không tiếp tục ngoảnh mặt đi trong khi các điệp viên của Bắc Kinh ăn cắp công
nghệ của chúng ta, phá hoại các cơ quan của chúng ta, và chuẩn bị cho cuộc chiến
tranh mạng của ngày tận thế. Nếu CHND Trung Quốc muốn làm ăn với chúng ta, họ sẽ
phải cư xử như là họ thuộc về cùng một câu lạc bộ của các nước có thương mại tự
do và bình đẳng.
Đối mặt và chống lại mối đe dọa quân sự ngày
càng tăng của Trung Quốc
Chúng ta không thể quay lưng lại với thực tế:
tăng trưởng kinh tế nhanh chóng của Trung Quốc trên cơ sở bào mòn nền tảng sản
xuất của nước Mỹ đang là nguồn tài chính cho việc leo thang quân sự của Trung
Quốc nhanh hơn cả tốc độ tăng trưởng kinh tế. Đó là sự tăng cường nhiều mặt của
cỗ máy chiến tranh trên không, dưới đất, trên biển, trong không gian mạng và
trong vũ trụ mà sắp tới sẽ đe dọa ưu thế quân sự của Mỹ. Chúng ta cần phải nhận
ra và chống lại mối đe dọa đó; và khi làm việc đó, chúng ta phải luôn tự hỏi
mình: Tại sao chúng ta lại mua nhiều sản phẩm của Trung Quốc đến vậy nếu như lợi
nhuận từ sản phẩm đó được dùng để mua vũ khí nhắm vào đầu chúng ta?
#1: Chúng ta không thể áp đảo Trung Quốc với
sức mạnh công nghiệp
Như nguyên tắc chiến lược đầu tiên, Hoa Kỳ phải
nhận ra là Trung Quốc đang đưa Hoa Kỳ vào cùng một vai trò như nước Đức phải đối
mặt với Hoa Kỳ thời Tổng thống Roosevelt trong Thế chiến thứ II. Hoa Kỳ thắng
nước Đức quốc xã không phải nhờ công nghệ vượt trội mà nhờ sức mạnh áp đảo của
bộ máy công nghiệp.
Ngày nay, thế trận đã đảo lại bởi vì giờ đây
Trung Quốc có thể cho xuất xưởng hàng đoàn tàu, xe tăng, và phi cơ từ các nhà
máy của mình. Vì ưu thế về số lượng vũ khí của Trung Quốc có thể chôn vùi
ưu thế về chất lượng vũ khí của Mỹ – giống như sức mạnh vật chất của nước
Mỹ đã thắng Đức quốc xã – chúng ta cần phải khôn ngoan và có đầu óc hơn trong
chiến lược quân sự.
Đã thành quy luật, chúng ta phải cấp thiết tăng
“hiệu quả sử dụng vốn” từ tổ hợp công nghiệp quân sự già nua, tốn kém của chúng
ta. Hệ thống mua sắm vũ khí hiện nay tạo ra các hệ thống vũ khí đắt khủng khiếp,
luôn vượt mức ngân sách, luôn chậm tiến độ, và thường có trục trặc.
Cùng thời gian đó, chúng phải nhận ra là khi
Trung Quốc chạy đua vũ trang nhanh chóng thì khả năng dễ bị tổn thương của chúng
ta chỉ có tăng lên. Do đó, nếu chúng ta một ngày nào đó phải đối đầu với Trung
Quốc trong chiến tranh lạnh đang leo thang, thì thời điểm là bây giờ.
Chúng ta cần phải công khai nêu Trung Quốc bằng tên khác với sự tăng trưởng hòa
bình và nghiêm túc tự hỏi tại sao quy chế “tối huệ quốc” lại thuộc về một nhà
nước đang là mối đe dọa quân sự hàng đầu của chúng ta.
#2: Chúng ta không thể bị lôi kéo vào chạy
đua vũ trang và chui vào “bẫy Reagan”
Từ quan điểm chiến lược, các lãnh đạo chính trị
và quân sự nước Mỹ phải nhận ra là với tiền đầy túi Bắc Kinh sẽ thích đẩy Hoa Kỳ
vào vai trò giống như Liên Xô đã đối mặt với nước Mỹ dưới thời Ronald Reagan vào
những năm 1980. Trung Quốc biết rõ là chính quyền Reagan đã chôn vùi Liên Xô
bằng cách lôi kéo vào chạy đua vũ trang dẫn đến kiệt quệ Liên Xô – và tạo ra sự
sụp đổ của các chế độ cộng sản trên toàn thế giới.
Ngày nay, lại một lần nữa, thế trận đã đảo lại.
Trung Quốc với hàng ngàn tỷ đô-la dự trữ ngoại hối, nền kinh tế tăng trưởng
nhanh, quân sự hóa chóng mặt, sẽ rất muốn lôi kéo nước Mỹ đang cạn kiệt tài
chính vào một cuộc chạy đua vũ trang nhằm đánh sập nền tài chính nước Mỹ. Chính
thực tế này đòi hỏi Mỹ phải vừa khôn khéo vừa có định hướng chiến lược – cũng
như có hành động chủ động ngăn ngừa sự tăng trưởng quân sự chớp nhoáng của Trung
Quốc.
#3: Đánh giá trung thực những điểm dễ bị tổn
thương của chúng ta
Theo đề xuất của Ủy ban Mỹ – Trung, Lầu Năm Góc
phải báo cáo hàng năm về khả năng của quân đội Mỹ chống lại một cuộc tấn công
trên không và bằng tên lửa của Trung Quốc vào các căn cứ khu vực và lên danh
sách các bước cụ thể để có thể sống sót sau cuộc tấn công đó. Ủy ban cũng đã yêu
cầu bên quân sự “tăng cường tương tác với các đồng minh ở Tây Thái Bình Dương”
và “mở rộng mối quan hệ đến các nước khác ở châu Á để thể hiện sự cam kết liên
tục của Mỹ đối với khu vực”. Xây dựng các mối liên minh mạnh với ba nước có thể
là mục tiêu của Trung Quốc trong tương lai – Nhật Bản, Ấn Độ, và Việt Nam – là
một phần quan trọng của chiến lược này.
#4: Chúng ta cần tước bỏ Vũ khí Hủy diệt
việc làm của Trung Quốc nếu chúng ta muốn ngăn chặn Trung Quốc xây dựng quân đội
đại quy mô
Nhà lý thuyết quân sự nổi tiếng người Phổ Karl
von Clausewitz đã từng nói “Chiến tranh là sự tiếp diễn của chính trị, nhưng
bằng các phương tiện khác”. Ngày nay, cũng theo tư duy đó, chúng ta cần nhận ra
là việc Trung Quốc xây dựng quân đội nhanh chóng là sự tiếp diễn trực tiếp của
tăng trưởng kinh tế, và một phần quá lớn của tăng trưởng đó là nhờ gây thiệt hại
cho Hoa Kỳ.
Đó là vì sao chúng ta cuối cùng phải hiểu là
cách tốt nhất để tước bỏ vũ khí hủy diệt việc làm của Trung Quốc không phải là
“giữ công ăn việc làm của chúng ta” – mặc dù điều này cũng rất quan trọng. Thay
vì thế, cách tốt nhất để đối đầu với những mánh khóe thương mại không công bằng
của Trung Quốc là phòng vệ quốc gia:
Nếu chúng ta nhường cơ sở sản xuất cho bọn con
buôn Trung Quốc trong khi chúng ta vẫn tiếp tục cấp tài chính cho tăng trưởng
của Trung Quốc bằng cách mua sản phẩm của họ và chịu thâm hụt thương mại khổng
lồ, tất cả những gì chúng ta, những người tiêu dùng, đang làm là đảm bảo cái
chết cuối cùng của chính mình.
Chống lại con Rồng thực dân
Như chúng tôi đã minh họa chi tiết, gót giày
Trung Quốc đang duyệt binh trên toàn lục địa châu Phi và tiến tới Mỹ Latin tìm
cách độc chiếm các nguồn năng lượng và nguyên liệu thô cho cỗ máy công nghiệp
của Trung Quốc. Cho đến nay, đế chế thực dân mới này đang mở rộng mà hầu như
không gặp phải sự thách thức nào.
Đẩy lùi cơn thủy triều của chủ nghĩa thực dân
Trung Quốc chắc chắn không phải là việc dễ dàng. Nhưng mọi hành trình đều bắt
đầu từ những bước đi nhỏ bé, ít ra chúng ta có thể bắt đầu một số bước để đối
phó với thách thức toàn cầu của Trung Quốc.
#1: Chặn đứng việc Trung Quốc lạm dụng quyền
phủ quyết tại Liên Hiệp Quốc
Đây là một trong những câu hỏi luân lý quan
trọng của thời đại, mà mỗi cá nhân chúng ta, với tư cách là công dân Mỹ, cần
phải liên tục tự chất vấn mình và các chính trị gia: Tại sao Tổng thống Mỹ,
Ngoại trưởng Mỹ và Đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc vẫn giữ im lặng trong khi “kẻ
buôn thảm” Trung Quốc tiếp tục sử dụng quyền phủ quyết của mình tại Liên Hiệp
Quốc như một cái lá bài mặc cả cho việc tiếp cận nguồn tài nguyên thiên nhiên và
các nguồn nguyên liệu thô tại các quốc gia lèo lá như Iran và các chế độ độc tài
quân sự như Sudan và Zimbabwe? Các hành vi thương mại thô bỉ của Trung Quốc nhằm
xây dựng một đế chế thực dân cần phải được thẳng thắn lên án không chỉ bởi nước
Mỹ mà cả thế giới – từ Âu sang Á đến Mỹ Latin, đặc biệt là cả châu Phi vốn đã
phải hứng chịu hậu quả của chiến lược phủ quyết tàn bạo và man rợ của Trung
Quốc.
#2: Cải tổ các phái đoàn ngoại giao với
trọng tâm đối kháng Trung Quốc
Chúng ta cần cải tổ và tăng cường nhân sự cho
các cơ quan đã và đang giúp thực hiện chính sách “quyền lực mềm” của chính phủ
Mỹ. Các cơ quan này này bao gồm ngành Ngoại giao, Cơ quan Phát triển quốc tế Hoa
Kỳ, Tổ chức hòa bình, và nhiều đơn vị Mỹ đang thực hiện nhiệm vụ ở các khu vực
đóng quân.
Một phần trong cuộc cải tổ ngành ngoại giao Mỹ
là chúng ta cần theo dõi sát các hoạt động của Trung Quốc trên toàn thế giới. Sự
theo dõi này phải tiến hành từ nguồn thông tin cơ sở trên toàn cầu. Vì vậy, từng
thành viên trong số gần 300 sứ quán, lãnh sự, phái đoàn ngoại giao trên toàn thế
giới cần phải bổ sung cho mình ít nhất một chuyên gia nghiên cứu về Trung Quốc.
Nói rộng hơn, trọng tâm mới này giúp chúng ta xây dựng một đội ngũ chuyên gia
phân tích Trung Quốc cốt lõi trong các cơ quan ngoại giao và tình báo Mỹ.
Chúng ta cũng không thể bỏ qua sự đóng góp của
các doanh nghiệp cho việc triển khai quyền lực mềm của nước Mỹ. Sự thực là nhiều
giám đốc Mỹ tự coi mình là những người yêu nước, và chúng ta cần lôi kéo các
công ty có hoạt động ở nước ngoài hành động như như đại sứ của đất nước chúng
ta.
#3: Đem thông điệp của nước Mỹ đến toàn thế
giới
Tất cả chúng ta đã và đang được nghe tin tức từ
đài phát thanh Hoa Kỳ ở mọi ngõ ngách thế giới, và chính chúng ta cũng biết đến
quyền lực của thông tin này. Chúng ta cũng biết tầm quan trọng của các cơ sở như
trung tâm Hoa Kỳ cung cấp thư viện và các chương trình văn hóa trong việc cảm
hóa trái tim và tâm hồn người dân ở các nước đang phát triển.
Về Đài Tiếng nói Hoa Kỳ, chúng ta nên hiểu một
thực tế là truyền hình vệ tinh vô cùng phổ biến tại các cùng nông thôn Trung
Quốc, nơi những ngôi nhà nông thôn bằng gạch mộc 200 năm tuổi vẫn thò ra những
chảo vệ tinh lớn. Vì thế, điều quan trọng là phủ sóng sóng truyền hình vệ của
Đài Tiếng nói Hoa Kỳ tới lãnh thổ Trung Quốc. Có thể tận dụng hệ thống vệ tinh
địa tĩnh sẵn có ở châu Á. Nếu người Trung Quốc phản đối, chúng ta cần nói cho họ
biết đó là cách chúng ta thực hiện một phần điều khoản “tiếp cận thị trường” mà
họ đã ký với Tổ chức Thương mại Thế giới.
Phương Tây có lẽ cũng xem xét các phương thức
chủ động cung cấp dịch vụ máy chủ proxy miễn phí cho công dân Trung Quốc. Dịch
vụ này sẽ cho phép người dùng internet bên trong Vạn lý Hỏa thành có thể thoải
mái khám phá “thế giới mạng thực sự”.
Khi xem xét các phương thức như vậy, cần nhớ
rằng nước Mỹ vẫn còn là ông vua cực mạnh trong truyền thông và marketing trên
thế giới. Với khả năng của chúng ta, thật ngạc nhiên khi chúng ta đã hoàn toàn
thất bại trong việc tận dụng khả năng đó để quảng bá hiệu quả các giá trị dân
chủ của chúng ta ra nước ngoài.
#4: Thay thế tiếng Pháp và tiếng Đức bằng
tiếng Hoa trong trường trung học của chúng ta
Chúng ta đều cổ súy thế giới đa ngôn ngữ như
hiện nay, nhưng thật vô cùng thiển cận trong thế kỷ 21 nếu nhiều trường trung
học cứ tiếp tục yêu cầu học sinh phải đáp ứng các yêu cầu ngoại ngữ với những
khóa học tiếng Pháp và tiếng Đức chứ không phải tiếng Hoa phổ thông. Thực tế,
tiếng Hoa cần phải được dạy ngay từ khi đầu cấp tiểu học. Đó là cách chúng ta
đáp lại kẻ thù, và đó là hệ thống giáo dục của chúng ta. Vì vậy, hãy vận động
hội đồng nhà trường thay đổi cho phù hợp (Khi bạn tham gia vận động, hãy cố gắng
làm cho họ thay thế viết tay uốn lượn bằng chữ đánh qua bàn phím).
Ngăn chặn Trung Quốc bằng chính Trung
Quốc
Ngay sau khi nhận chức Ngoại trưởng, Hillary
Clinton thông báo cho cả thế giới là Mỹ sẽ không gây sức ép với Trung Quốc về
vấn đề nhân quyền. Từ đó không có lời lẽ khinh xuất nào được nói về vấn đề
này.
Sự thật là: Chúng ta cần một cuộc “cách mạng
hoa nhài” ở Trung Quốc – trong hòa bình hay không hòa bình – để hoặc là giải
thoát nhân dân Trung Quốc khỏi sự đô hộ của đảng Cộng sản Trung Quốc hoặc làm
cho lãnh đạo đảng Cộng sản nới lỏng bàn tay cai trị chuyên chế đối với đất nước
đông dân nhất thế giới. Trong thực tế, hạn chế lời nói và áp lực về những vi
phạm nhân quyền như Ngoại trưởng Clinton đã làm đang đưa Trung Quốc đi sai hướng
và làm cho cả thế giới đang phát triển có cảm giác – hy vọng là cảm giác sai –
là phương Tây ngầm đồng ý với chế độ Bắc Kinh và nhãn hiệu chủ nghĩa tư bản nhà
nước chuyên chế của họ.
#1: Thiết lập lại nhân quyền làm yếu tố của
chính sách đối ngoại Hoa Kỳ
Nước Mỹ và các nước khác trên thế giới phải
tiếp tục tạo áp lực lên Trung Quốc yêu cầu tôn trọng những quyền con người cơ
bản, bao gồm tự do ngôn luận, tự do lập hội, tụ tập và thờ cúng, cùng với quyền
tự do lập tổ chức tại chỗ làm việc và quyền tự quyết về sinh đẻ.
Hoa Kỳ phải sẵn sàng đứng ra bảo vệ quyền lợi
của các dân tộc bản địa như những người ở Tây Tạng, Nội Mông, và tỉnh Tân Cương;
và điều này bao gồm cả việc kêu gọi ngừng ngay lập tức các chiến dịch thanh
trừng sắc tộc đang xảy ra ở những “khu tự trị” giả tạo của Trung Quốc.
#2: Phân tán đầu tư, không đầu tư tập
trung
Chiến dịch phân tán đầu tư chống lại các công
ty Nam Phi đã rất thành công trong việc lật đổ chế độ phân biệt chủng tộc. Chúng
tôi đề nghị chiến thuật tương có thể cũng hiệu quả đối với đất nước phụ thuộc
vào đầu tư nước ngoài như Trung Quốc. Hãy thực hiện công việc của mình bằng cách
không đầu tư vào các công ty Trung Quốc, các quỹ đầu tư tương hỗ, hay
thậm chí các quỹ tăng trưởng “nước đang phát triển” đang mua đầy các cổ phiếu
của Trung Quốc.
Thực ra, bạn sẽ làm lợi cho mình bằng cách giảm
sự phụ thuộc vào một nền kinh tế đầy rủi ro, tham nhũng, không minh bạch, với
bong bóng bất động sản lúc nào cũng muốn vỡ. Nếu bạn muốn chơi quân bài tăng
trưởng kiểu Trung Quốc, ít nhất hãy làm điều đó ở một khoảng cách bằng cách cân
nhắc đầu tư vào các công ty và đồng tiền của các nước có tài nguyên phong phú
như Australia và Brazil và cũng đang tăng trưởng nhanh như Trung Quốc.
#3: Hạn chế xuất khẩu công cụ kiểm duyệt
Internet
Có quá nhiều “viên gạch” ảo đã được đặt xuống
để xây nên “Vạn lý Hỏa thành” được chế tạo ở Hoa Kỳ bởi những công ty tiếng tăm
nhất – trong đó có Cisco là điển hình cho vấn đề này. Đã quá đến lúc chúng ta
phải chấm dứt tội đồng lõa và chính sách hai mặt kiểu này. Quốc hội phải thông
qua đạo luật hạn chế xuất khẩu bất kỳ sản phẩm phần mềm hay phần cứng mà có thể
bị các chế độ chuyên chế dùng để kiểm duyệt Internet và các hệ thống viễn
thông.
Đương đầu với thách thức không gian của
Trung Quốc
Trong những vấn đề chúng ta đã bàn luận, sự
cạnh tranh để thiết lập quyền lực trong không gian trên cao có thể có tác động
lớn nhất đến tương lai con em chúng ta. Việc đảm bảo cho con em chúng ta sẽ
không phải chịu đựng cơn ác mộng của Tổng thống Lyndon B. Jonson “ngủ dưới ánh
trăng cộng sản” buộc phải có hành động nhanh chóng ngay lập tức.
Với chương trình vũ trụ công cộng đang tan vỡ
và ngân sách liên bang bị khủng hoảng, cần có những ý tưởng mới mẻ hoàn
toàn.
#1: Tận dụng lợi thế của công nghiệp tư nhân
Mỹ để giảm giá thành
Sự hỗ trợ của chính phủ đã là cực kỳ quan trọng
để bắt đầu xây dựng nhanh chương trình vũ trụ của chúng ta sau khi xuất hiện vệ
tinh Sputnik. Tuy nhiên, từ sau thành công của chương trình Apollo, rủi ro đạo
đức của việc chi tiêu ngân sách cộng với cách thu vén ngân sách cho khu vực bầu
cử của các nghị sĩ đã tạo ra thị trường gần như độc quyền của các nhà khổng lồ
hiệu quả thấp trong ngành vũ trụ và để lại cho chúng ta sự quan liêu trong ngành
thăm dò không gian. Họ chỉ dám rụt rè đến những nơi con người đã khám phá nhiều
lần rồi – với một chi phí khổng lồ.
Đã đến lúc phải biến sự độc quyền của chính phủ
trong ngành vũ trụ thành ngành công nghiệp tư nhân và để cho cả bên dân sự lẫn
quân sự được hưởng lợi từ các động lực thị trường vốn đã luôn phục vụ tốt cho
đất nước. Không phải kỵ binh của tướng Custer đã chinh phục miền Tây nước Mỹ mà
chính những người khai mỏ, chủ trang trại gia súc, những đoàn xe và đường sắt đã
làm nên chiến công đó. Một container chứa đầy những phi hành gia chính phủ bay
quanh Trái Đất ở khoảng cách còn gần hơn là từ Boston đến New York không phải là
cách chúng ta tiến đến những chân trời mới.
Thực ra, giảm chi phí thám hiểm không gian là
điều mà các công ty mới năng động như SpaceX, Scaled Composites, Sierra Nevada,
và XCOR đang làm. Thậm chí còn hay hơn khi tư duy thiết kế vũ trụ tự do, vận
động không ngừng là điều mà các doanh nghiệp nhà nước to lớn của Trung Quốc
không thể bắt chước và giới lãnh đạo chuyên chế thích kiểm soát của Trung Quốc
không bao giờ cho phép thứ tư duy đó – mặc dù các gián điệp và tin tặc Trung
Quốc chắc chắn sẽ cố gắng ăn cắp các công nghệ mới phát minh ra. Do đó, chúng ta
cần phải đẩy mạnh ưu thế công nghiệp tư nhân Mỹ trong lĩnh vực sống còn
này.
Vì những lý do đó, giám đốc NASA Charles Bolden
đã kêu gọi các công ty tư nhân nhanh chóng tiếp nhận những chức năng trần tục
hơn như “vận tải vũ trụ” và cung cấp “tiếp cận tin cậy và thường xuyên đến quỹ
đạo thấp vòng quanh trái Đất”. Bàn giao những chức năng trần tục đó cho doanh
nghiệp tư nhân sẽ cho phép NASA quay trở về với những thách thức khám phá vũ trụ
hấp dẫn hơn. Mục đích này được hỗ trợ bởi ngân sách của Tổng thống Obama cung
cấp thêm 6 tỷ USD cho NASA để phân bổ chuyên cho việc thuê dịch vụ phóng tên lửa
của tư nhân. Chúng ta cần ngăn chặn những nỗ lực của Quốc hội muốn nhấn chìm kế
hoạch này, họ đang chống lại tư nhân hóa và muốn đưa NASA trở lại chương trình
buồn ngủ với những công việc xã hội hóa.
#2: Khuyến khích giáo dục STEM
Trung Quốc đang sản xuất ra nhiều gấp 10 lần số
nhà khoa học và kỹ sư so với Hoa Kỳ; và đất nước của chúng ta đang tụt lại xa
phía sau trong lĩnh vực này. Chúng ta cần nhân đôi những nỗ lực của mình ở cấp
cá nhân, gia đình, công ty, và chính phủ để thu hẹp khoảng cách đang ngày càng
rộng này bằng cách động viên thế hệ trẻ trở thành kỹ sư và nhà khoa học, bằng
cách cung cấp tài chính thích hợp, xây dựng các cơ sở, và tạo cơ hội cho lớp
trẻ.
Theo đó, các học bổng, chương trình cho vay
sinh viên, các quỹ giáo dục phải được điều chỉnh thích hợp để nhấn mạnh vào Khoa
học, Công nghệ, Kỹ thuật, và Toán học – những môn học STEM. Cùng lúc đó, các bậc
phụ huynh cần động viên con em mình theo đuổi những ngành nghề khoa học công
nghệ (STEM). Giới truyền thông cũng có thể đóng góp phần của mình bằng cách tạo
ra các thông điệp và các nhân vật điển hình về những đứa trẻ thông minh đã làm
những điều to lớn để thúc đẩy nền văn minh. Tương tự, các công ty cũng có thể
tham gia bằng cách công khai thưởng cho những kỹ sư hàng đầu của mình giống như
họ nâng niu lòng tự trọng của những người bán hàng giỏi nhất với những bữa tối
phần thưởng và chuyến đi nghỉ ở miền nhiệt đới.
#3: Xác định chủ quyền với mặt Trăng trước
khi Trung Quốc kịp làm điều đó
Sau khi đọc xong quyển sách này, bạn có thực sự
nghĩ chương trình không gian của Trung Quốc sẽ dành cho sự tốt đẹp của thế giới?
Sự thật là chúng ta phải tính đến việc Trung Quốc sẽ bắt đầu chiếm đoạt tài
nguyên vũ trụ giống hệt như họ đang vẽ ra toàn bộ biển Nam Trung Quốc là khu vực
ảnh hưởng và tuyên bố lãnh hải Nhật Bản có tiềm năng lớn về tài nguyên là lãnh
thổ đặc quyền của Trung Quốc.
Đó là lý do tại sao Hoa Kỳ phải bắt đầu đặt ra
tuyên bố chủ quyền đối với các tài nguyên vũ trụ như mặt Trăng khi chúng ta còn
đủ mạnh để làm điều đó. Chúng ta cũng phải tuyên bố chủ quyền đối với các thiên
thạch giàu tài nguyên như thiên thạch Eros và những điểm có thể chiếm được như
tiểu hành tinh Ceres, sao Hỏa, và các điểm Lagrange trên quỹ đạo. Khi các nước
khác la ó phản đối về việc “chiếm đất” của chúng ta, hãy mời họ đến bàn đàm phán
và thiết lập một hệ thống công bằng cho phép tự do kinh doanh, tự do suy nghĩ,
và con người tự do có thể mang thừa kế của loài người đến các vì sao chứ không
phải là nước tư bản nhà nước Trung Quốc chuyên chế và đàn áp.
Những suy nghĩ kết luận
Trong khi mỗi hành động cá nhân, quyết định của
lãnh đạo doanh nghiệp, và những cải cách chính phủ đã được đề xuất trong chương
này sẽ cải thiện đáng kể triển vọng là quan hệ Hoa Kỳ – Trung Quốc sẽ phát triển
thịnh vượng chứ không phải là ăn bám lẫn nhau, cái mà cả thế giới đang cần là
điều chỉnh thái độ chung.
Đã quá lâu, chúng ta ở phương Tây đã chờ đợi
nền kinh tế tăng trưởng của Trung Quốc có thể biến đổi một chế độ chuyên chế tàn
bạo thành một đất nước dân chủ, tự do và cởi mở. Chúng ta đã chờ đợi qua cuộc
tàn sát ở quảng trường Thiên An Môn, các chiến dịch thanh trừng sắc tộc ở Nội
Mông, Tây Tạng, và Tân Cương; sự phát triển của cỗ máy tuyên truyền hoàn thiện
nhất thế giới và sự kiểm duyệt nghẹt thở đối với Internet; việc bán tràn ngập
thị trường thế giới những sản phẩm nguy hiểm chết người; sự tàn phá cơ sở sản
xuất của nước Mỹ; sự ô nhiễm quy mô lớn những tài sản chung toàn cầu; sự tấn
công liên tục của một mạng lưới gián điệp tinh vi lên những mục tiêu quân sự và
công nghiệp; và sự nổi lên của lực lượng vũ trang viễn chinh năm thứ quân đủ khả
năng một ngày nào đó sẽ áp đặt những đòi hỏi vô lý về chủ quyền lên toàn cầu –
và không nghi ngờ là cả vũ trụ.
Chúng ta không được phép chờ đợi thêm. Thực ra
đã muộn để tất cả chúng ta cùng đối đầu Trung Quốc – thậm chí khi chúng ta phải
đối đầu với chính những hy vọng giả tạo là bằng cách nào đó, ngược với tất cả
những gì chúng ta chứng kiến, sự trỗi dậy của Trung Quốc sẽ mang tính hòa
bình.
Và ở đây cũng không cần phải nhắc lại trong khi
chúng ta tiến hành xử lý từng vấn đề một, từ chủ nghĩa con buôn của Trung Quốc
và sự an toàn sản phẩm đến biến đổi khí hậu, nhân quyền, và hợp tác quân sự, thì
làm việc với Trung Quốc ở bất kỳ cấp nào cũng sẽ cần luôn đề cao cảnh giác. Đồng
thời cần tuân thủ chặt chẽ lời khuyên của Ronald Reagan từ thời chiến tranh lạnh
về đàm phán với Liên Xô. Vì tiền sử thâm nho của Trung Quốc từ trước đến nay,
với Bắc Kinh, chúng ta phải “nghi ngờ và liên tục kiểm tra lại” một cách thích
hợp.

