Nguyễn Thông
Hoàn toàn tôi chả muốn thả chữ nào về vụ án xử
mấy cô gái bán dâm và môi giới bán dâm bữa qua. Chẳng qua tôi không muốn dính
vào trò xử đó. Nhưng báo chí thì cứ lồng lộn lên, báo in báo mạng, đài phát
thanh, truyền hình, cả chính thống lẫn không chính thống. Vậy mà cuối cùng cầm
lòng chẳng đậu. Nhưng dứt khoát không nói chi về "tội" của mấy cô gái đó, chỉ
nói chuyện tòa, chuyện báo.
Xứ ta hầu như ngày nào cũng mở tòa, ngày nào
cũng kết án. Tội phạm nhiều, luật hình lắm nên tòa bận rộn. Tuyên đúng người
đúng tội là đương nhiên, nhưng oan sai cũng chả thiếu. Cái cần xử kín thì hở
toang toác, vụ cần công khai thì lại dấm da dấm dúi. Nhìn vào chỗ thần công lý
ngự trị nhiều khi thấy cũng nực cười.
Giở lại vụ xử mấy cô gái trên. Tất nhiên các cô
ấy phạm luật, mà đã vi phạm thì phải chịu sự phán xét của pháp luật, nên tôi
không có ý bênh họ (phải nói trước ra như thế). Xứ ta cấm hành nghề mua bán dâm.
VN chứ không phải Hà Lan hay nước Đức. Không có phố đèn đỏ, chỉ luật đỏ thôi,
vượt lằn ranh thì ráng chịu. Nhưng...
Đối với người đàn bà, hầu hết khi chọn sự bán
dâm để sống tức là đã chả còn cách nào khác phù hợp với chính mình. Chấp nhận sự
khinh rẻ của cộng đồng, xã hội. Vì tham tiền, muốn hưởng thụ, lười lao động, ham
muốn thân xác, bị đẩy vào bước đường cùng... thôi thì đủ thứ lý do. Muốn lên án
họ thế nào cũng được. Những cô bán dâm nhưng vẫn cố ý giấu diếm tức là trong họ
vẫn còn chút mong muốn quay trở lại cuộc sống bình thường. Vậy mà tòa nỡ lòng
nào, báo chí truyền thông nỡ lòng nào phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật. Ừ thì
để cảnh báo, để làm gương, để rút ra bài học, để kẻ khác thấy mà chừa. Nhưng
liệu có hồ hởi hăng hái tàn nhẫn thái quá chăng khi chưa xử đã công bố ngày này
ngày nọ lôi ra tòa, khi xử thì mở cửa không khác gì tháo khoán cho người đến coi
mặt bọn "đĩ" (dư luận kháo như thế), mời đủ cơ quan báo chí truyền thông, muốn
quay phim chụp ảnh phỏng vấn cứ thoải mái. Phòng xử chật ních. Nhà báo đông hơn
kiến cỏ. Có cảm giác nếu xử trùm phát xít Hitler cũng không đến nỗi thế. Mấy "cô
gái sông Hương" ấy co ro nhưng con giun con dế giữa tòa, trong vòng vây trùng
điệp của những người có nhân cách hơn họ. Dù tòa có tuyên án nhẹ, án treo, thậm
chí trả tự do ngay sau đó thì cũng đã phăng một nhát dao tàn nhẫn chặt nốt đường
về của họ. Phụ giúp đắc lực cho tòa là những anh chị nhà báo hăng hái kia, những
người từng đọc leo lẻo truyện Kiều "chữ trinh còn một chút này/Chẳng cầm cho
vững lại giày cho tan". Lôi người đàn bà đang mắc nợ nhân phẩm ra trước chợ
người, liệu tòa có chút băn khoăn nào không nhỉ? Dí cái ống kính máy ảnh vào tận
mặt người ta trong giới hạn cuối cùng của lương tâm, thử hỏi các nhà báo có cảm
thấy đắng chát lòng không nhỉ?
Giá như xử "mấy tên phản động" Hà Vũ, Điếu Cày,
tòa lôi ra công khai thế này, cho báo chí tung hoành tác nghiệp thế này để dân
tình thấu hiểu "tội lỗi của chúng" có phải hợp lý hợp tình không. Và ngược lại,
với mấy cô gái ấy, lôi toẹt vào cái phòng kín, cấm tiệt bọn báo chí, ngắt điện
tivi, thì dù án tuyên thế nào chăng nữa cũng vẫn có chút tình người.
28.6.2013

Vậy mới gọi là luật pháp!
Trả lờiXóa