Hồi
đó, (nhắc tới hồi đó mà bây giờ tui con giật mình cái thót nè! )khoản vào năm
98, 99 gì đó tôi nhớ không rõ lắm, khi tôi còn làm tại Nhà khách tỉnh ủy. Chúng
tôi, những nhân viên của nhà khách thường nói đùa với nhau rằng:”Chúng mình là
đày tớ cấp II đấy nhé” , Phục vụ cho đày tớ thì là đày tớ cấp II chứ gì nữa nè!
Chuyện làm đầy tớ cấp II thì nhiều lắm, có lẽ sẽ kể nhiều vào những dịp khác .
Bây giờ tôi chỉ muốn kể câu chuyện về đá banh , đá bóng nhân dịp U 23 Việt Nam
thua tòe loe và VFF trảm Ông tây Goetz thôi.
Giải
vô địch quốc gia năm đó đang đến hồi kết, CLB Quân đội đã chắc suất trụ hạng,
Long An (lúc đó chưa có Đồng Tâm đâu) thì đang ở cuối bảng xếp hạng, nếu thua
thì coi như đai. Hai đội gặp nhau trong trận lượt về. Đúng ra thì trận đấu phải
đá trên sân nhà Long An nhưng tôi không nhớ rõ là vì lý do gì đó người ta chuyển
trận đấu về sân vận động tỉnh tôi , một tỉnh nghèo ở cực nam trung bộ, nhưng
tình yêu bóng đá của khán giả thì bát ngát bao la luôn. Cả cái Thị xã nhỏ bé của
tôi như phát cuồng lên vì sự kiện này, có lẽ đây là lần đầu tiên được tổ chức một
trận đấu đỉnh cao như thế. Đội Long An trú quân ở đâu không biết nhưng CLB Quân
đội lại chọn đúng cái nhà khách của tôi làm để đóng quân, mà lại đến sớm đến cả tuần. Khỏi
phải nói, toàn thể nhà khách sướng như điên, sừng sửng sờ sờ một nửa đội tuyển
Việt Nam, tay bắt mặt mừng cười cười nói nói. Chúng tôi và anh em cầu thủ làm
quen với nhau khá nhanh, cho đến bây giờ đã mười mấy năm nhưng tôi vẫn còn nhớ
khá rõ tính nết của từng cầu thủ dù chỉ tiếp xúc với nhau khoảng một tuần. Tiến Anh vui vẽ hòa đồng và rất
thích biểu diễn , cứ rảnh là đem bóng ra trước sân tâng tâng cụng cụng làm mấy
em hâm mộ quê tôi mê tit thò lò. Phương Nam sống tách biệt , lúc nào cũng trầm
ngâm vùi đầu vào sách. Như Thuần thì nghịch ngợm đủ trò, cu cậu có một chiếc đồng
hồ điện tử có đính kèm điều khiển từ xa tivi, làm cho chiếc tivi ở lễ tân cứ tắt
mở liên tục , mấy anh bảo trì hì hục tìm suốt mấy ngày không ra bệnh, cuối cùng
mới phát hiện thủ phạm là cậu Thuần nhà ta đứng ngoài cửa sổ cứ cười tủm tỉm. Triệu
Quang Hà thì cứ hở ra là mượn chiếc Vespa cà tàng của tôi dong tuốt. Đức Thắng
thì đẹp trai, lịch lãm. Thạch Bảo Khanh thì trẻ con cứ đi theo năn nỉ anh chở
em đi mua cặp cá tai tượng giống như ở nhà khách đang nuôi để đem về Hà Nội. Nhưng
hót nhất dĩ nhiên là Hồng Sơn, Sơn nhỏ nhẹ, điềm đạm và có vẻ chững chạc nhất
trong đội, Sơn thường xuyên phải trốn trong phòng vì người hâm mộ bu nghịt
ngoài cổng cả ngày lẫn đêm, cứ hở ra là lẻn vào tìm Hồng Sơn. Nhất là những fan
nữ, có lần cậu Sơn đi tolet cũng bị một em lẻn vào làm Sơn nhà ta la oai oái
như cắt cổ gà hehehehe, làm cho anh em bảo vệ nhà khách được một phen bở hơi
tai. Phải nói là là nhà khách chúng tôi đón yếu nhân cũng rất nhiều nhưng chưa
có lần nào mệt như lần này, vì khi đón các Cụ thì đã có công an, quân đội cử
người bảo vệ, có kịch bản tập huấn trước đàng hoàng, còn đón đội bóng thì anh
em nhà khách tự lo tất. Không nhớ lúc đó tôi múa mỏ thế nào mà Tiến Anh tặng
tôi chiếc áo thủ môn, tới giờ ăn Tiến Anh còn bắt toàn đội ký vào chiếc áo đó.
Khỏi phải nói tôi sung sướng và hãnh diện biết chừng nào.
Mọi
chuyện vui vẻ trôi qua cho đến buổi chiều trước ngày thi đấu, một chiếc xe chở
bốn vị khách, trong đó có hai vị mặc quân phục đến hỏi Hồng Sơn, thông thường
chúng tôi sẽ hỏi ý kiến trước mới chỉ phòng nhưng có lẽ thấy mấy ông kia là cán
bộ quân đội và một phần cũng muốn tiếp xúc nhiều với Hồng Sơn nên chính tôi dẫn
mấy vị kia lên phòng Hồng Sơn. Sau một hồi bàn bạc gì đó thì Hồng Sơn lại đưa
khách lên phòng ông Liêm trưởng đoàn, rồi ông Liêm lại đưa khách sang
phòng ông thiếu tướng cục quân huấn mà
tôi không nhớ tên, là người lãnh đạo cao nhất có mặt tại đó. Cũng bình thường
thôi, lính tráng quen biết chắc họ thăm hỏi nhau thôi, tôi chẳng chút mảy may
nghi ngờ, quay đầu đi xuống và có công
việc phải ra ngoài. Khi ra tới cổng thì
tôi bị một thằng cha chận xe lại, cha này tôi có quen sơ sơ và biết hắn là dân
cá độ cợm cán. Hắn hỏi :”Thấy mấy ông đi chiếc xe kia đi đâu không?”. Tôi trả lời
là : “Lên đội bóng chứ đi đâu”. Hắn reo lên : “ Trúng rồi, chúng nó đá “bóng “
chứ không đá banh đâu ông à”. tôi hỏi: “Trúng gì vậy cha”. Hắn chỉ vào chiếc xe
nói: “ Anh không thấy bảng số xe Long An sao?” Tôi nhìn lại thì thấy bảng số xe
62…, bán tín bán nghi, máu trinh thám nổi lên, chạy ngược vào phòng tìm tờ báo Thể
thao, lấy số điện thoại gọi cho anh Nguyễn Nguyên để thông báo sự việc. Tối đó
về trằn trọc mãi chẳng ngủ được. Chẳng lẽ… chẳng lẽ….. chẳng lẽ.
Sáng
mai, ra ngoài mua tờ báo Thể thao thấy anh Nguyễn Nguyên có bài viết mô tả lại
sự việc và kết là chuyện xấu có khả năng
xảy ra đến 90%. Ngán ngẩm quá buổi trưa tôi quyết định không đi xem bóng đá nữa,
mặc cho hai tấm vé mời quý giá nằm trong túi áo. Khoảng 15h30 khi trận đấu đã
diễn ra được 30 phút, đang ngồi xem tivi trên phòng lễ tân thì thấy Hồng Sơn từ
trên phòng đi xuống. Thì ra trận này Sơn không đăng ký thi đấu nên không theo đội.
Sơn đến chổ tôi ngồi nhỏ nhẹ rủ tôi tới sân xem trận đấu. Chuyện lạ thật, tại
sao Sơn không đi cùng đội mà lại chờ đến giờ này lại rủ tôi đi, tôi thoáng
nghĩ. Nhưng cái cám dỗ được chở Hồng Sơn đi xem bóng đá và mọi chuyện chỉ là phổng
đoán thôi, thực tế biết đâu là mình sẽ sai, tôi gật đầu đồng ý và ra lấy xe chở
Hồng Sơn đi. Sơn ngụy trang kính mắt to đen, đội mũ che nữa mặt nên chẳng ai nhận
ra. Chúng tôi vào sân bằng 2 tấm vé mời của tôi. Vào đến sân Sơn xuống khu vực
đội bóng còn tôi trèo lên khán đài tìm chổ chen chân. Gần hai vạn con người
chen chân trong cái sân vận động có sức chứa 6 ngàn khán giả, bảng tỷ số trên
sân đang là 2:0 cho Long An, tôi chợt thấy
thương cho họ quá! Thương cho bản thân mình nữa. Những thần tượng trên sân đang
hì hục đá vào cái bóng của chính mình. Chỉ có Thạch Bảo Khanh lúc đó còn quá nhỏ,
được thay vào khi trận đấu gần kết thúc là cắn răng chạy như điên, khuông mặt
lúc nào cũng như chực khóc. Kết thúc trận đấu Long An thắng 3:1. Thạch Bảo
Khanh rời sân bằng cán. Tôi nhìn xuống vị tướng và cảm thấy căm giận vô cùng.
Tối
đó, tôi đem chiếc áo thủ môn của Tiến Anh cho lại một cô em phục vụ trong nhà
khách. Bây giờ nghĩ lại cũng tiếc, phải như để đến giờ quăng lên mạng bán cũng
được cử nhậu. he he
Tôi
thề là chẳng bao giờ xem bóng đá nữa ,
và có lẽ đây cũng là lời thề cai một cái gì đó duy nhất mà tôi thực hiện được.
Thái Bình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét