Bài này cùa anh NĐH tôi đã
nhận cách đây mấy ngày, ngay sau khi tôi đăng bài thơ dịch dang dở của tôi lên.
Thực ra tựa gốc mà anh NĐH đặt là "Vô ngôn", nhưng tôi mạn phép đổi lại là
"Không lời" cho nó ... thuần Việt chút, và theo tai của tôi lúc này thì như thế
hay hơn.
Nhận bài thì đã lâu, nhưng tôi chưa đăng vì, như tôi nói với tác giả của bài viết, tôi muốn chờ "một vài ngày nữa, vì không muốn đăng bài nói về bài viết của mình nhiều và liên tục quá, sợ người ta bảo mình tự lăng-xê! :-)". Thậm chí tôi còn định viết một bài với chủ đề khác cho đỡ nhàm chán (vì nói hoài một thứ) rồi mới quay lại bài thơ đang dịch dở dang ấy.
Nhưng rồi bận túi bụi, không tập trung để viết được, trong khi blog lại trống, giống như báo bị đình bản, độc giả chờ đợi hoài cũng ... kỳ, nên thôi, tôi đăng bài của anh NĐH lên vậy. Xin nói thêm là tôi thấy bài viết rất hay, và bài thơ dịch dở dang của tôi đã được dịch hết, mà dịch với một phong cách thi vị hơn nhiều.
Các bạn đọc và enjoy nhé!
------------------------
Nhận bài thì đã lâu, nhưng tôi chưa đăng vì, như tôi nói với tác giả của bài viết, tôi muốn chờ "một vài ngày nữa, vì không muốn đăng bài nói về bài viết của mình nhiều và liên tục quá, sợ người ta bảo mình tự lăng-xê! :-)". Thậm chí tôi còn định viết một bài với chủ đề khác cho đỡ nhàm chán (vì nói hoài một thứ) rồi mới quay lại bài thơ đang dịch dở dang ấy.
Nhưng rồi bận túi bụi, không tập trung để viết được, trong khi blog lại trống, giống như báo bị đình bản, độc giả chờ đợi hoài cũng ... kỳ, nên thôi, tôi đăng bài của anh NĐH lên vậy. Xin nói thêm là tôi thấy bài viết rất hay, và bài thơ dịch dở dang của tôi đã được dịch hết, mà dịch với một phong cách thi vị hơn nhiều.
Các bạn đọc và enjoy nhé!
------------------------
VÔ NGÔN
Tôi thường bận. Nhất là những ngày đầu
tuần. Vậy mà trưa nay tôi lại vào vào trang AV quen thuộc. [ Chắc tôi cũng buồn
mà không biết mình buồn.]
Và ở đó tôi thấy một bài Tản Mạn của
cô PA. Một thơ dịch còn dang dở như lời giới thiệu của dịch giả. Nhưng thật ra
bài thơ đã được dịch gần như trọn vẹn rồi. Dang dở ở đây có lẽ là dịch giả nghĩ
rằng mình chưa nói hết những gì cần nói chăng ? Tears : A Silent
Expression là một bài thơ lạ, ý tứ thâm trầm, đặc biệt là mấy câu kết gần
gủi với người Việt lắm. Bởi không quen viết comment nên tôi viết bài viết rất
ngắn này chia sẻ cùng cô PA và các bạn nhé.
1. Chỉ cần đôi mắt
:
Ở Việt Nam và trên thế giới, đề tài về
đôi mắt và nước mắt là rất nhiều .Vậy mà không biết vì sao tôi lại có ấn tượng
mạnh đối với một bài thơ ngắn sau đây của nhà thơ ở tận Rumani xa xôi, nhà thơ
Mihai Beniuc :
Steag în zare
Care-au putut veniră după
steag,
Era destul de roşu ca să-l
vadă,
Iar unii s-au oprit pe cîte-un
prag,
Rămaşi nevolniciei proprii
pradă.
Eu mă mai duc, dar cînd nu voi
putea
Să merg nainte-n viaţă tot
năvalnic,
Aprinsul steag în zări l-oi
arunca,
Aşa cum marea roşul soare
falnic
În dimineţi senine, rumenind
Întinderile verzi şi de
argint.
Bài này có nhiều bản dịch, nhưng được
biết đến nhiều nhất có lẽ là bản dịch của Phạm Viết Đào :
Chỉ cần đôi mắt
Hãy cưa đôi chân của tôi
đi
Ðể tôi khỏi lang
thang
Hãy xẻo đôi môi của tôi
đi
Ðể tôi không còn hôn em được
nữa
Hãy chặt đôi tay của tôi
đi
Ðể tôi không thể ôm
em
Hãy đập vỡ trái tim
tôi
Ðể nó không làm tôi điên
dại
Xin hãy để lại cho tôi đôi
mắt
Ðể tôi khóc người tình đã mất hút của
tôi …
Đúng là một bài thơ tình mãnh liệt, quá
mãnh liệt ! Nhưng có một chút đáng tiếc là dịch giả đã sử dụng những động từ
cưa, xẻo, chặt, đập …có phần thô bạo. Theo tôi tất cả những động từ đó có thể
được thay thế bằng một động từ duy nhất, đó là động từ lấy / lấy đi. Nhưng dù
sao cũng phải công nhận rằng hai câu cuối của bản dịch là rất xuất sắc, rất cảm
động :
Xin hãy để lại cho tôi đôi
mắt
Ðể tôi khóc người tình đã mất hút của
tôi …
Có lẽ bản dịch này được phổ biến đến vậy
một phần là nhờ hai câu dịch này chăng ?
2. TIẾNG NÓI KHÔNG
LỜI
Bài thơ đã được cô PA dịch với tựa đề là
Tiếng Nói Không Lời , nguyên tác như sau :
Tears: A Silent
Expression
Tears are a symbol of unspoken love,
contrary to the belief that they are a sign of weakness. Read a thought from my
tears...
Meandering through the corners of the
Eyes,
Few drops of liquid
fall,
Men called it Tears,
Pain, joy, fear and lovely memories
all it expresses,
Following a line, crossing the
cheek,
Wetting the face, like drops of pearl
they shine,
A silent symbol of
pain,
A testimony of mind's
agony,
A natural catharsis of the emotional
and physical stress,
A way to feel better, a path to
solace.
Mr. heart gives the first signal when
the river of tear is going to be on the high tide,
It may be the time you had a baby, it
may be the time you met with an accident,
May be the time your loved one bid you
a final goodbye,
May be you lost your puppy, May be you
won a prize,
May be you lost a game after years of
working hard,
Be it a joy or a
pain,
Heart begins to feel heavy, face
anxious,
Stimulating the tear buds, eyes
experience a whirlpool
Often you try, but you can't
control,
Tears are such, if they once start,
you can't stop,
Defying all the laws of
dynamics,
They break free the chains of
eyes,
And start flowing till they
dry,
Assumed as a sign of weakness, they
are hardly those,
For they represent a source of
strength,
For all I could do when I saw the
distance between you and me growing,
Was to let these Tears answer
everything,
Conveying all the love, all the grief,
in few drops of water,
Now, when you are infinitely
separated,
I have made a river of
Tears,
and I sail my life-boat often in it,
in times of desperation,
Searching you on the shores of
memory,
Often I get your glimpse, often I
don't,
I emerge out from it as a winner,
defying all odds...
But still with few drops of Tears on
my cheek,
As a mark that I miss
you...
Kundan Pandey
Bài thơ được trình bày như một tản văn,
nửa thực, nửa ảo, nhân vật cũng có thể là tác giả mà cũng có thể ai đó, có thể
là tất cả chúng ta nữa. Các bạn đã biết đến bản dịch của cô PA, nay xin chia
sẻ thêm cùng các bạn bản chuyển ngữ của tôi :
NƯỚC MẮT VÔ NGÔN
Những giọt nước mắt là để nói hộ cho một
Tình Yêu không nói được, hoàn toàn không phải dấu hiệu của sự yếu đuối. Hãy cảm
nhận tâm tư của tôi về những giòng nước mắt …
Chực rơi trong ánh nhìn
những giọt buồn trong
vắt
ta gọi là nước mắt
nước mắt nói những
gì
nỗi sợ hãi , sầu bi
yêu thương ngày tháng
cũ
Nước mắt rơi trên má
đẫm ướt mặt người
thương
những giòng châu lấp
lánh
Một niềm đau thầm
kín
một cõi lòng nát tan
đến tận cùng cảm xúc
Nước mắt là lối
thoát
tâm hồn và thể xác
tìm lại chút bình
yên
Tín hiệu từ con tim
Khởi nguồn giòng nước
mắt
mừng đón đứa con đầu
giòng nước mắt trầm sâu
kiếp nạn đời bể dâu
người thân yêu vĩnh
biệt
Một thú cưng thất
lạc
Một canh bạc tan
hoang
Một lần giành thắng
lợi
Một lần nước mắt rơi
Buồn vui trong cuộc
đời
con tim và nước mắt
mặt người chìm trong đêm
!
Luôn luôn phải kìm
nén
Nhưng không thể trời ơi
!
Nước mắt cứ tuôn rơi
Cho đến khi khô cạn
Không phải là yếu
đuối
Nước mắt là sức mạnh
Nói thay cho tất cả
Yêu thương ngày mỗi xa
…
Hãy để em dong cánh buồm tình yêu
trong nước mắt
Hãy để em tìm anh bên bến bờ của ký ức
phôi pha
tìm anh qua một tia chớp năm
xưa
tìm anh nhưng lòng sao ái
ngại
Hãy để em nghĩ mình là người bất
bại
Hãy để mọi điều như một giấc mơ
qua
Nhưng với những giọt lệ
buồn
Còn vương trên má
Mới biết là …
Em không thể quên anh !
Kundan Pandey / NĐH chuyển
ngữ
KẾT :
Vâng nước mắt là vậy. Là tiếng nói không
lời. Là sức mạnh mãnh liệt.Trong đời thường, trong tình yêu đôi lứa, trong tình
yêu quê hương. Nguyễn Hiến Lê đã thật có lý khi dịch nhan đề Cry, the Beloved
Country của Alan Paton thành Khóc lên đi, ôi quê hương yêu dấu !
NGUYỄN ĐẠI HOÀNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét