Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Bài thơ của một người yêu nước mình


Trn Vàng Sao

  

NQL: Ngót na thế k ri "Bài thơ ca mt người yêu nước mình" vn nóng rc trong lòng nhng người yêu nước, yêu thơ và yêu Trn Vàng Sao. Bài thơ này là mt trong chc bài thơ hay nht thi chng M, mình dám chc như thế.

Bu
i sáng tôi mc áo đi giy ra đng ngoài đường
Gi
ó thi nhng bông mía trng bên sông
M
ùi toóc khô còn thơm lúa mùa qua
B
y chim s đu trước sân nhà
Nh
ng đa tr đng nhìn ngp nghé


T
ôi yêu đt nước này như thế
M
i bui mai
B
y chim s ngoài sân
Gi
ó mát và trong
Đường đi đy c may và mung chung

T
ôi vn sng
v
n ăn
v
n th
nh
ư mi người
đôi khi cht nh mt tiếng cười l
m
t câu ca dao bun có hoa bưởi hoa ngâu
m
t vết bùn khô trên mt đá
kh
ông có ai chia tay
c
ũng nh mt tiếng còi tàu

M
tôi thc khuya dy sm
n
ăm nay ngoài năm mươi tui
ch
ng chết đã mười my năm
th
a tôi mi đc được i t
m
thương tôi m vn to tn
n
ước sông go ch

nh
à hai bui nhà không khi nào vng người đòi n
s
ng qua ngày nên phi nghiến răng
c
ũng không vui nên m ít khi cười
nh
ng bui trưa bui ti
ng
i mt mình hay khóc
v
n th dài mà không nói ra
th
ương con không cha
h
m hiu côi cút

t
ôi yêu đt nước này xót xa
m
tôi nuôi tôi mười my năm không ly chng
th
ương tôi nên goá nuôi tôi
nh
ng đa nhà giàu hàng ngày chi bi
ch
úng cho m con tôi áo qun tin bc như cho mt đa hi
ng
ày k cha h hàng thân thích không ai ti

th
p ba cây hương
v
i my bông hi đường
m
tôi khóc thút thít
c
u cha tôi phù h tôi nên người
con n
ó còn nh di
tr
í chưa khôn chân chưa vng bước đi
t
ôi mt mình nuôi nó có k chi mưa nng

t
ôi yêu đt nước này cay đng
nh
ng đêm dài thp đuc đi đêm
quen th
ân ri không ai còn nh tên
d
ĩ vãng đè trên lưng thm nng
áo m hôi nhng bui ch v
đi cúi thp
gi
ành tng lon go mc
t
ng cng rau, ht mui
vui sao khi c
òn ba đói ba no
m
thương con nên cách tr sông đò
h
àng gánh nng phi qua cu xung dc
đêm nào m cũng khóc
đêm nào m cũng khn thm
mong con khôn l
n ct mt vi đi

t
ôi yêu đt nước này khôn nguôi
t
ôi yêu m tôi áo rách
ch
ng khi nào nh tui mình bao nhiêu

T
ôi bước đi
m
ưa mi lúc mt to
sao h
ôm nay lòng thy cht
nh
ư bui sáng mùa đông chưa có mt tri mc
con s
ông dài nm nh nhng chng rng đi qua
n
i mt mi, rưng rưng tng con nước
chim
đu trên cành chim không hót
kho
ng vng mùa thu ng trên c may

t
ôi yêu đt nước này nhng bui mai
kh
ông ai cười không tiếng hát tr con
đá đt c cây ơi
m
ười ba năm có héo mòn
đá đt c cây ơi
lòng v
n thương m, nh cha
ăn quán nm cu
hai h
àng nước mt chy ra
m
i đêm cu tri khn Pht cho tai qua nn khi
ng
ày mai mua may bán đt

t
ôi yêu đt nước này áo rách
c
ăn nhà dt phên không ngăn ni gió
v
n yêu nhau trong tng hơi th
l
òng vn thương cây nh ci hoài
th
p đèn đêm ngi đi mt tri mai

t
ôi yêu đt nước này như thế
nh
ư yêu cây c trong vườn
nh
ư yêu m tôi chu khó chu thương
nu
ôi tôi thành người hôm nay
y
êu mt ging hát hay
c
ó bài mái đy thơm hoa di
c
ó sáu câu vng c cha chan
c
ó ba ông táo th trong bếp
v
à tui thơ bun như git nước trong lá sen

t
ôi yêu đt nước này và tôi yêu em
th
a tóc kp tui ngoan hc trò
áo trng và chùm hoa phượng đ
trong b
ước chân chim s
ng
i hc bài và gi nh tên tôi
hay n
ói chuyn huyên thuyên
chuy
n trên tri dưới đt rt l
chuy
n bông hoa mc mt mình trên đá
c
hay cười mà không biết có người bun

s
áng hôm nay gió lnh vn còn
khi xa nh
à vn mun ngoái li
ng
ó cây cam cây ci
th
ương m già như chui ba hương
em ch
ưa bun
v
ì chưa rách áo

t
ôi yêu đt nước này rau cháo
b
n ngàn năm cuc bm cày sâu
áo đt nút qua cu gió bay
tu
i thơ em hãy gi cho ngoan

t
ôi yêu đt nước này lm than
m
đt ci trên rng và cha làm cá ngoài bin
ăn rau rìu, rau éo, rau trai
nu
ôi ln người t ngày m đt
b
n ngàn năm nm gai nếm mt
m
t tc lòng cũng trng Âu Cơ
m
t tiếng nói cũng đy hn Thánh Gióng

T
ôi đi hết mt ngày
g
p toàn người l
ch
ưa ai biết chưa ai quen
kh
ông biết tui không biết tên
c
ùng sng chung trên trái đt
c
ùng ni đau chia ct Bc Nam
c
ùng có chung tên gi Vit Nam
mang v
ết thương chy máu ngoài tim
c
ùng nhc nhi vi người chết oan c
đm ngc gin hn tc ti
c
ùng anh em ct cao tiếng nói
b
n tuyên ngôn mười bn triu người đòi đc lp t do
b
a ăn nào cũng phi được no
m
ùa lnh phi có áo m
được ca hát, nói cười, yêu đương không ai cm
được th cúng nhng người mình tôn kính
hai m
ươi năm cuc đi chưa khi nào đnh

T
ôi tr v căn nhà nh
đèn thp ngn lù mù
gi
ó thi trong lá cây xào xc
v
ườn đêm thơm mát
b
át canh rau dn có t chìa vôi
b
ên hàng xóm có tiếng tr con khóc
m
bng con lên non ngi cu Ái T

đt nước hôm nay đã thm hn người
ve s
p kêu mùa h
n
ên không còn my thu
đt nước này còn chua xót
n
ên trông ngày thng nht
cho b
ên kia không gi bên này là người min Nam
cho b
ên này không gi bên kia là người min Bc
l
òng vui hôm nay không thy cht

t
ôi yêu đt nước này chân tht
nh
ư yêu căn nhà nh có m ca tôi
nh
ư yêu em n hôn ngt trên môi
v
à yêu tôi đã biết làm người
c
trông đt nước mình thng nht

19/12/1967

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét